• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Article Index

Thôi bây giờ V. cứ biết là T. hiện đã bình phục, hơi mập và… trắng ra! Chỉ có điều sau đợt dã ngoại này, với những chuyến tập trận như thế này thì chân phồng, lưng mỏi (vì đeo ba-lô) và vai… hơi nhức (vì đeo súng, xẻng và vác ống bộc phá). Sau đợt dã ngoại này, bọn T. coi như chấm dứt khóa học. Từ hôm nay đến 4/12, bọn T. ôn thi 3 môn: Phá Nổ/Bom Mìn, Chiến Thuật và Điều Lệnh. Ngày 7 tháng 12 thi xong, 8 tháng 12 làm lễ phong quân hàm và liên hoan, ngày 9 và sáng 10 tháng 12 trả đồ và trưa 10/12 xe truờng sẽ đón về Saigon nếu không có gì thay đổi. Bây giờ thì thời gian qua đi rất nhanh. Có lẽ T. chỉ tiếc là không còn được đọc lá thư nào của V. nữa, những lá thư đã an ủi T. lúc buồn, đã động viên T. lúc chán nản, giúp đỡ T. lúc ốm đau và ở lá nào cũng thể hiện một thứ tình cảm đặc biệt nào đó đối với T. V. thương, bây giờ thì T. không biết có nên oán trách 3 tháng quân trường này không nữa? Bởi lẽ nếu không có nó thì có lẽ T. không bao giờ được nghe những câu nói đó từ cửa miệng của V. đâu ấy nhỉ? T. lại nói chuyện vớ vẩn nừa rồi. Chúc V. ngủ ngon mỗi buổi tối và bớt mơ thấy,,, những chuyện vớ vẩn đi nhé. Thương và nhớ V. nhiều.. T. TB: T. bị nhiễm lối viết thư của ai ấy nhỉ?”

Ba tháng! Ba tháng quân trường của T., ba tháng nàng viết thư thật nhiều cho T. và nhận nhiều thư của T., ba tháng T. ở thật xa nàng mà cũng thật là gần, ba tháng ngắn ngủi đã chấm dứt. Nàng biết là khi T. trở về, nhận nhiệm sở, T sẽ dồn hết công sức, thời gian vào công việc của T. Nàng biết là T. sẽ rất bận rộn với việc làm ở một công ty xuất nhập khẩu, nàng biết là T. sẽ dần dà quên nàng... Từ lâu lắm rồi khi nhìn danh sách phân công sinh viên tốt nghiệp ở khoa nàng trong mấy năm trời, nàng đã tiên đoán một tương lai không dễ dàng cho mình khi ra trường. Ngày 10 tháng 12 theo thư T. thì xe trường sẽ lên Sông Bé đón sinh viên về. Nàng vào trường học ở thư viện đến lúc chiều tà, mong gặp chiếc xe trường trở về, mong gặp lại T. từ trên xe bước xuống, dù chỉ nhìn ở xa xa... Lúc nắng chiều sắp tắt, nàng lấy xe đạp ra về, quyết định không đợi nữa... Những thương, những nhớ trong thư viết qua lại, coi như sẽ tan dần theo ánh nắng thu phai… T. đi làm, bận túi bụi. Lâu thật lâu T. ghé qua nhà nàng, và nàng phát hiện ra T bây giờ hút thuốc lá, những điếu thuốc lá ngoại trong cái hộp thuốc lá đắt tiền nàng nhìn ra qua túi áo sơ-mi. Rồi nàng tốt nghiệp, ra trường, đơn nộp dựa vào danh sách các công ty, xí nghiệp cần Kỹ sư Hóa mà khoa cung cấp chẳng hề có hồi âm… Nàng kiếm được chân kèm trẻ tại tư gia, dạy tiếng Pháp cho một cô bé có giấy tờ đi Tây, dạy toán cho một đứa bé khác. Có người quen giới thiệu nàng đến một công ty nước mắm-hóa ra họ không cần kỹ sư, cái dàn lọc nước mắm của họ thuộc loại super de luxe, họ chỉ cần thêm người dán nhãn nước mắm vào chai! Nghe xí nghiệp sữa, cà phê cần người, nghe xí nghiệp xà bông cần người, nàng đến nộp hồ sơ xin vào làm, người ở phòng Tổ Chức nhìn hồ sơ, nhìn lý lịch, thế là lại đậu cành me. Hơn nửa năm trời thất nghiệp nằm nhà, cuối cùng nàng tìm được việc làm đúng ngành nghề, lương nhà nước ở một viện nghiên cứu khoa học, ba cọc ba đồng, nhưng nàng vui biết là bao vì kiếm được việc làm. T. cắt đứt với nàng. Quen biết nàng sẽ ảnh hưởng đến đường công danh sự nghiệp của T., ba T. nói vậy, và T suy nghĩ và thấy là ba T. có lý, T. nói với nàng như vậy. Nàng đã

We have 449 guests and no members online