“Bình Dương, 12-11-1984 - V. thương, Bình vừa ở Saigon lên. Nghe nó kể lại, T. hơi giật mình. Nó đem thơ lại mà V. không có nhà. Lẽ ra hôm đó, sau khi thu hết công lực để viết cho V., T. định nhờ thằng bạn về Saigon bỏ bưu điện dùm. Ai ngờ Bình đi qua, ngó thấy “địa chỉ người nhận thơ” nên có đề nghị và… sự việc ra sao thì V. đã rõ. Có lẽ ít có bao giờ T. có thời gian rảnh để nghĩ về tính cách của V. như bây giờ. Một con người có đức tính và hành động hơi... trái ngưọc: thư viết cho người ta thì giấu tên giấu tuổi, nhưng lại nhờ người khác mang cả túi cam to đùng lên trên này; người thì đeo cặp kiếng ra vẻ đạo mạo lắm, nhưng viết thơ, văn lại len lén nụ cười vv…và vv.... V. biết không, thời gian về sau này T. cảm thấy thời gian trôi cũng khá nhanh. Cái đó có nhiều nguyên nhân; tuy nhiên, chủ yếu là do kỷ luật có phần lỏng lẻo bớt. Lúc trước đi học có người ngồi kè kè phía sau để kêu dậy khi ngủ gật, để tịch thu sách...vv... Bây giờ thì toàn bộ cái trò hề đó hầu như chấm dứt. Thời khóa biểu bây giờ tạm tạm như thế này: sáng vô lớp không chép bài gì cả, trước hết ngủ gục khoảng 1-2 tiếng gì đó để lấy sức, sau đó học tiếng Anh (đọc nhỏ thôi), trưa ăn cơm xong đi ăn chè, rồi ngủ. Chiều 3 tiết học thì ôn lại Anh Văn hôm qua. Lúc trời tối là giờ tự tu nên T. tha hồ đọc sách, nói dóc và... viết thơ. Chỉ có chuyện bực mình là mấy cha bắt T. vô đội văn nghệ trên này, để rồi sau đó mỗi tối bắt T. đi tập. Tất nhiên là T. viện đủ cớ để trốn và mới hôm nay T. tuyên bố là không tham gia vào cái đội đó để khỏi bị kêu, nhắc mất công. Tính đến hôm nay, sau 2 tháng hoc tập, từ 80 đứa thì đi về mất 4 đứa: 2 đứa đau bao tử, 1 đứa chạy báo động sa ruột (phải mổ), 1 đứa bị cho về hôm nay (lý lịch không bảo đảm, khai man lý lịch, có một đứa em vượt biên mà dấu). Con số 76 thằng còn lại không biết có giữ nguyên được hay không, vì hôm chúa nhật vừa rồi có một đứa bỏ về nhà đến thứ tư mới lên. C trưởng đùng đùng nổi giận và đòi gạch tên nó khỏi danh sách. Tuy nhiên hiện nó còn đang đợi quyết định của trường để xem có đồng ý hay không. Viết tới đây thì T. nhận được thư V. viết ngày 8-11. Vừa qua, bọn T. làm giấy tờ đăng ký Sĩ quan dự bị và qua đó, T. mới thấy rằng đưọc chọn đi khóa này là lý lịch thuộc loại “tin cậy được”. Bởi vì các cơ quan quan trọng đến trường tuyển người đều lấy hồ sơ của nhũng đứa đi SQDB. Và cũng từ đây, T. càng thấy những khó khăn cho V. sau này hơn: với đôi mắt cận, lý lịch thì “hơi nặng”, cô nữ kỹ sư này chắc chắn sẽ có nhiều khó khăn để kiếm một chỗ làm tàm tạm yên thân được. Nhưng dù sao, T. nghĩ là V. hãy yên tâm, trên đời này còn có những chuyện mà mình không ngờ được. Từ đây đến ngày V. ra trường còn biết bao thay đổi. T. nghĩ hiện nay V. cố gắng học thật giỏi, cái đó có ảnh hưởng khá lớn đến việc phân công sau này. V. có biết TKĐ ở khoa cơ khí không? Đ. cận thị, lý lịch hơi xấu, nhưng vẫn về được xí nghiệp bột ngọt. Không biết tại sao, nhưng T. vẫn tin là cuộc sống đối với V. không tệ lắm đâu, V. à. Theo kế hoạch, ngày 25/11 này là ngày đi học cuối cùng của bọn T. Sau đó là đi dã ngoại, rồi ôn thi cuối khoá. Có lẽ từ đây tới đó, T. có thể về nhà 1 lần (để lấy bộ civil lên). Nếu ra chợ Bình Dương này có món gì hay hay, T. sẽ mua về làm quà cho V. Đồng ý chớ? Trưa hôm nay, 17-11-1984, toàn đại đội báo động để đọc quyết định đuổi S. về trường vì tội đào ngũ 4 ngày. Thế là số phận nó đã rõ. Hôm qua bọn T. vừa được lệnh mang cầu vai quân hàm đầy đủ, đi thành đội ngũ để chụp hình trong phòng truyền thống của trường. Hy vọng, nếu đem dán ở trường, sẽ thấy hình T. trong đó. Viết đến đây lại có lệnh tối nay báo động cắm trại để đọc quyết định cảnh cáo đại đội 1 số đứa bỏ về ngày chủ nhật. Vài hàng cho V. rõ. Thư này T. sẽ nhờ thằng bạn về SG bỏ ở thùng thơ cho nhanh. Thôi T. stop ỏ đâỵ T.”
We have 450 guests and no members online