Buổi chiều, tan lớp, sinh viên từ các giảng đường túa ra bãi để xe, hối hả lấy xe ra để chạy vội về nhà, tránh cơn mưa đang ập đến. Ra khỏi giảng đường, nàng dừng lại, chần chừ không muốn ra lấy xe đạp. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt, nàng quên mang áo mưa, lấy xe đạp ra mà về nhà trong cơn mưa như vầy thi sách vở ướt, hư mất…Vậy là nàng nán lại trú mưa nơi hàng hiên của giảng đường cùng một cô bạn cùng lớp, đứng dựa vách tường nhìn ra sân, nhìn những cái bong bóng nước thật to rơi xuống, nổ ra, không dứt…… Có ai đó đến gần nàng. Một nam sinh viên, nàng nhận ra là người này không học cùng khoa với nàng. Anh chàng đến gần, giới thiệu tên mình, T., học khoa nào… Không biết trời mưa kéo dài bao lâu, nàng chẳng biết nói gì với anh chàng này, vì ngại cô bạn đứng kế bên ngày hôm sau vào lớp kể tùm lum cho đám con gái trong lớp nghe từng mẩu đối thoại giữa cô sinh viên khoa Hóa và anh sinh viên khoa Cơ Khí. Nàng im lặng, trong khi đó cô bạn nàng, hơn nàng 3 tuổi, dạn dĩ hơn, bắt đầu gạ chuyện với anh chàng. Khoa Hóa, sinh viên học chủ yếu ở giảng đường B2 phía đầu trường gần cổng Lý Thường Kiệt, khoa Cơ Khí học ở B8, B10 cuối trường, chỉ có hôm nào học Lịch sử Đảng thì dân khoa Hóa mới đến giảng đường sau thư viện của trườngsinh viên hay gọi la giảng đường khoa Cơ Khí. Khoa Cơ Khí chia ra nhiều lớp: Chế Tạo Máy, Động Lực, Luyện Kim, Cơ Khí Dệt. Nói chuyện qua lại, cô bạn nàng truy ra được là anh chàng học Cơ Khí Dệt. Đến lúc đó thì mưa tạnh, cô bạn nàng cười mím chi cọp chia tay với nàng, rồi chạy ù ra bãi xe đạp. Nàng cũng ra lấy xe đạp, đến khi đưa phiếu giữ xe để lấy xe ra thì nàng nhận ra là anh chàng Cơ Khí Dệt đang đi phía sau mình. Chàng đạp xe đi song song với nàng. Đạp xe đạp ra đến đường Lý Thái Tổ, quẹo qua Điện Biên Phủ, chạy về Hai Bà Trưng, quẹo vào Đinh Công Tráng… Chàng đạp xe theo nàng về dến tận cửà nhà nàng. Nhà T. ỏ đường Phan Đăng Lưu bên Bình Thạnh, chàng nói, bây giờ biết nhà rồi hôm nào T. đến chơi có được không? Nàng gật đầu mở cửa đẩy xe vào sân nhà. Tim nãy giờ đập thình thịch… Và thấy miệng mình đắng nghét… Là con của một người sĩ quan chế độ cũ đang đi tù cải tạo tận miền Bắc xa xôi, nàng sống thu nhỏ trong cái vỏ ốc của mình. Ngoại trừ một số bạn thân hồi trung học, nàng không giao tiếp thân mật nhiều khi vào đại học. Nhìn quanh, sinh viên có lý lịch gia đình như nàng không nhiều, đếm trên đầu ngón tay mà thôi…
Sau buổi chiều mưa ấy, những ngày và những tuần sau đó, nàng gặp lại T., chàng sinh viên Cơ Khí Dệt học cùng năm, rất nhiều lần trong khuôn viên trường. Gặp từ xa xa, trên hành lang, trong sân truờng… Gặp trong lúc đi mua “gạo tiêu chuẩn” mỗi tháng ở căng-tin, đi lấy thịt, lấy nước mắm... Thoáng trông thấy bóng chàng trong bãi để xe đạp khi nàng cùng mấy người bạn chung lớp ra đứng ở hành lang trên tầng hai B10 nhìn xuống lúc nghỉ giữa giờ… Thoáng trông thấy bóng chàng trên lầu B8 nhìn xuống khi lớp nàng có giờ thể dục, sinh viên năm thứ nhất bị chạy vòng vòng sân bóng chuyền mấy vòng... Gặp từ xa xa, không nói chuyện, chẳng hỏi chào nhau, nhưng ánh mắt của chàng cứ dõi nhìn theo nàng, nàng biết vậy... Rồi có những buổi chiều hai đứa tan học cùng giờ, nàng đạp xe về nhà, có chàng đạp xe đi bên cạnh. Những câu chuyện không đầu không đuôi của sinh viên, thường chàng là B người kể và nàng là người nghe, nàng cười theo những câu nói đùa của chàng, quãng đường từ trường về nhà trở thành ngắn ngủi vô cùng trong những lần có T. đạp xe bên cạnh, ngắn ngủi mà vui, vui ơi là vui... Vui trong phút chốc, để rồi khi T. đạp xe về hướng Bình Thạnh, nàng quay về nhà ở
We have 422 guests and no members online