Ngày, tuần, tháng cứ thế trôi đi, trôi đi… Ba của nàng vẫn còn trong trại cải tạo, không có ngày về... Những buổi sáng cùng đạp xe với T. đến trường, những buổi chiều cùng đạp xe với T. về nhà, tất cả sẽ không còn nữa khi T. ra trường, nàng biết vậy. Cái khoảng đời sinh viên bận rộn với bài học, bài kiểm tra, đồ án thiết kế... Bây giờ bước vào năm cuối lại có những lo toan mới về nhiệm sở, về việc làm… Ngành nàng học kéo dài đến 5 năm, ngành của T. chỉ có 4 năm là xong. Hai đứa vào trưòng cùng năm, bây giờ T. ra trường trước nàng. Trường chọn T. và một số sinh viên tốt nghiệp khác vào lớp Sĩ quan Dự bị. Vậy là sau khi ra trường, T. sẽ lên Sông Bé, vào quân trường học 3 tháng.
“Sông Bé, 15/9/84- V.,T.ở trên này đã được 2 tuần. Buồn và chán lắm. Hơn lúc nào hết T. cảm thấy thông cảm với nỗi buồn của những đứa vượt biên và những người đi học tập (như…). Có lẽ mỗi tuần T. sẽ gởi cho V. 1 lá thư, trong đó T. sẽ ghi nhật ký ở trên này cho V. xem nhé. Thôi, có lẽ viết vắn thôi. T. không có thời giờ nhiều đâu. Muốn đọc 1 cuốn sách cũng không được. Gởi lời thăm má và các bạn trong lớp nhé. T. T.B: Viết thơ cho T., V. nhớ ghi địa chỉ A2 B5 C80 HT 4ZXXX Sông Bé”
“Sông Bé 4/10/84- V. thương, T. đã nhận được thơ V. hôm 3/10. So với cái dự định “nửa tháng” của V. thì là quá sớm. Như vậy là trước khi đi dã ngoại, T. đã nhận được 1 niềm an ủi lớn. Chiều nay 1h30 bọn T. sẽ lên xe đi Tân Uyên. Thế nhưng sáng nay vẫn phải học 2 tiết, sau đó đi lĩnh khí tài (gồm 200 viên đạn hơi, khoảng mấy chục trái lựu đạn hơi và súng AK, bao, cuốc. xẻng...). Hôm nay T. viết cho V. lá thơ thứ ba, viết trong lúc thượng úy Nghĩa đang giảng về “Cầu cơ giới hạng nặng TMM-3” với một tư thế không thoải mái lắm, vì học ở nhà xe, không có bàn, chỉ kê lên đầu gối để viết mà thôi (bởi vậy chữ không “đẹp” như mọi ngày). Có lẽ đây là lần thứ nhất trong cuộc đời học sinh, T. không nghe giảng mà lại ngồi viết thơ cho bạn gái (không, cao hơn chứ!) Nhưng dù sao nhìn xung quanh thì mình cũng thấy an ủi: ngoại trừ hai hàng đầu thì không nói, đám còn lại thì ngủ gật (tình trạng này phổ biến suốt cả tháng nay), hoặc đọc truyện (mượn ở thư viện trên đây), hoặc viết thơ… Sẵn đây T. kể cho V. nghe 1 chuyện vui: sáng hôm qua, theo lệ, bọn T. vẫn ngủ trong lớp ngon lành. Nhưng xui xẻo làm sao, hôm qua bọn này học môn mới: Hóa Học (dạy về vũ khí hạt nhân và các loại vũ khí chất độc hóa học cùng cách phòng chống). Như thường lệ, cả đám nằm la liệt ngủ gục trên bàn thì bị lão Đại úy dạy môn Hóa ( lại cũng mấy ông dạy Hoá) kêu đúng ngay tên Minh Râu (Luyện Kim) vì thấy Minh Râu ngủ mà ngáy …o.o… ồn ào và ngon lành quá! Kết quả là ông ta bỏ dạy, chạy xuống méc Thiếu tá Trưởng khoa. Thiếu tá Trưởng khoa chạy lên chửi cho một tràng đại khái đủ điều về tác phong quân nhân, về ý thức, về tinh thần tôn trọng giáo viên… Sau khi ông ta ra về thì thảm trạng lại y như cũ!!! Đang viết thơ cho V. thì hết giờ, bây giờ phải đi ½ cây số về chuẩn bị đồ đi. Phải nói là thơ của V. tới rất đúng lúc. Cùng với lá thơ này, T. sẽ gởi cho V. lá thứ 2. Đọc V. sẽ thấy T. đang buồn đến mức nào. Nay thì đỡ rồi vì từ nay trên này đã chia thành 2 nhóm khá rõ và mạnh ai nấy chơi. Hôm trước, T. lén “tranh thủ” về Sài Gòn lên đây bị tụi BK nó méc, xém ăn kỷ luật đại đội rồi. Cũng may mà mình lên đây hiền quá, nên mấy lão cũng không kiên quyết lắm. Chỉ có điều từ đây mấy lão để ý, khó có thể “tranh thủ” về và gần như là không có phép về đâu! Ngày 12 tháng 10 là bọn T. về đến Bình Dương. Thứ bảy, chủ nhật sau được nghỉ, có lẽ T. sẽ chuồn về SG dầu bị kỷ luật đại đội gì đi nữa (Vả lại đôi khi nhờ vậy mà mình không bị giữ lại quân đội cũng nên). Thôi, T. phải ra chợ mua vài món chuẩn bị đi dã ngoại. Hôn V. nhé. T.B: Hỏi lại dùm T. xem rõ ràng nơi phân công là chỗ nào, trực thuộc Bộ Ngoại Thương hay Bộ gì. Cho T. biết ý kiến của V. xem T. nên về dệt Phước Long hay về đó (Dệt Phước Long T. có người quen nên muốn về cũng không khó). T. cần biết sớm để lo học ngoại ngữ, chứ hiện nay toàn là đi căng-tin và đánh cờ không à…”
We have 447 guests and no members online