• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Article Index

Bình Dương 28-11-1984- V. thương, Chủ nhật vừa rồi 25-11, T. được về phép (về từ chiều hôm thứ bảy). V. có giận T. không nếu biết rằng T. quyết định không đến gặp V.? Chiều hôm đó T. bị má cấm không cho đi đâu (má thừa biết T. sẽ đi đâu chiều đó) vì sợ T. mệt, đến hôm sau lên đơn vị lại đổ bệnh thì khổ. Tối hôm đó T. có xin được một vé mời coi phim, định sáng sẽ rủ V. đi, nhưng sau một hồi suy nghĩ, T. quyết định thôi, không rủ V,. mà rủ mấy đứa bạn trong lớp đi mà thôi. Cái đó có nhiều nguyên nhân, mà một phần có lẽ V. cũng biết... (Câu này của ai viết ấy nhỉ?). Và thế là sáng hôm sau T. đi coi phim “Người bất khả xâm phạm” vì nghe mấy đứa em nói rằng giống y phim chưởng ngày xưa. Dẫu sao thì sáng hôm đó đối với T. thật vui: nghe bạn bè đã đi làm kể về những nỗi vất vả của tụi nó và coi một bộ phim cũng tàm tạm. Lúc coi bộ phim thời sự quay cảnh Trung Đoàn Gia Định tập trận, T. thấy như mình vừa thoát khỏi lò địa ngục của quỷ sứ để lên thiên đàng. Ngồi trong rạp nhìn thấy bọn lính mặc đồ quân phục và những trang bị từa tựa như ở Sông Bé, T. có cảm giác như mình đà đi học về rồi và bây giờ đang chờ nhận công tác như bao người khác. V. thương, Cứ mỗi chiều chủ nhật, trước rạp Vĩnh Lợi có một chiếc xe mang số BC34-06 của trường Công Binh đón sĩ quan về doanh trại. Chiều hôm đó, V. có biết là T. nhớ V. đến độ nào không? Suốt từ 4 giờ đến 5 giờ chiều, T. vẫn mong là V. sẽ đi công chuyện gì qua đó, để T. nhìn thấy V., dẫu chỉ thấp thoáng đâu đó trong cái cảnh nhộn nhịp của Saigon chiều Chủ Nhật, thì thật là hạnh phúc biết bao! Thế rồi việc phải tới đã tới, T. đã lên xe về Sông Bé bình yên, mặc dù dọc đường xe bị hư, phải dừng 3, 4 bận.

Hai ngày 26, 27 và trưa ngày 28 bọn T. đi dã ngoại chiến thuật bài cuối, trong đó phải làm như đi đánh trận thứ thiệt: vai mang ba-lô, súng, xẻng, 5 trái lựu đạn tập, hành quân chiến thuật (nghĩa là đi có cự ly nhất định, dọc đường đi bị mấy cha quăng TNT giả làm đạn pháo nổ đì đùng, lại có đoạn phải chạy huỳnh huỵch nữa). Đến tối lại đi trinh sát, lội bộ trong diều kiện không có đèn đóm, lọt xuống ruộng như chơi (vì trời không trăng, không sao mà), sau đó bò 1 đoạn dài 100 mét qua cả mắc cỡ, kiến lửa, kiến đen, và rất có thể gặp... rắn ( lúc chiều đã có 1 đứa đạp nhầm con rắn lục). Trong lúc bò phải vượt qua 1 bãi mìn (may phước chỉ cắm bằng cây tượng trưng vậy mà tụi này đi cả một trung đội mà lượm thiếu 4 cây!), 2 bãi hàng rào, trong lúc pháo sáng, lựu đạn của bọn giả làm quân xanh cứ ném đì đùng ở một khu vực bên cạnh (để đảm bảo an toàn mà). Đến lúc về, phải đi bộ trong mưa, và có 1 chiến sĩ (biết ai không?) lọt xuống ruộng lúa vì không thấy đường, sau khi nhảy qua suối Bà Phương rộng cỡ 1 mét! Hậu quả là đôi giày ướt sình rất khó chịu. Tối hôm đó khoảng 4 giờ sáng đơn vị báo động chiến đấu, tập trung mang đủ súng ống, thuốc nổ, bộc phá để đi đánh. Tờ mờ sáng, dân chúng ở trong vùng cứ nghe những tiếng đì đùng liên tục của bọn T. (tất nhiên là phải lập lại con đường đau khổ hôm qua). Lần đầu tiên bọn T. thực tập, cứ liên tục lao lên đặt bộc phá, giật nụ xoè, chạy… Thuốc TNT nổ thật ghê, chỉ có 50 gram mà bọn T. đứng cách 10 thước da mặt còn nghe hơi rát... T. kể cho V. nghe chuyện vớ vẩn gì ấy nhỉ?

We have 448 guests and no members online