• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Article Index

Tân Định, bước vào sân nhà, nhìn bà nội lụm cụm sắp lại mấy cái cùi bánh mì phơi nắng cho khô và rang tóp mỡ ngào đường để gởi cho ba nàng trong trại cải tạo ngoài Bắc, nhìn mấy đứa em gầy nhom bên nồi cơm độn khoai, nàng quay trở về thu nhỏ trong cái vỏ ốc của mình…… Có phải khi mình để ý đến một người, bỗng nhiên mình muốn gặp lại người đó, lâu không gặp thì nhớ, gặp lại thì tim đập loạn cả lên, nói năng không thành cú thành câu? Có phải khi mình để ý đến một người, những cảnh, những hình, những đồ vật cũng gợi trong mình nỗi nhớ về người đó? Dắt xe đạp vào bãi để xe, nhin thấy xe của T. trong bãi, nàng hình dung ra T. đang ngồi trong giảng đường gần đó… Lâu lâu, nàng lấy tờ giấy tập, viết mấy câu hỏi thăm chuyện nắng mưa, cột nó vào ghi-đông xe đạp bằng cọng dây thun. Khi tan học ra, trên ghi-đông xe đạp của nàng thế nào cũng sẽ có mấy dòng hồi đáp. Vậy là đọc mấy lời viết của T, nàng vui cả mấy ngày.

Dạo khoa Cơ Khí tổ chức thi tiếng Nga, tấm hình chụp các sinh viên đoạt giải được treo trên bảng thông báo của khoa, nàng hay kiếm cớ đi ngang qua đó để nhìn tấm hình. Trong hình không chụp hẳn khuôn mặt T., chỉ thấy có phân nửa mặt, nhưng đôi mắt T., nàng nhận ra ngay… Năm thứ hai, dịp Tết đến, các khoa tổ chức hội diễn văn nghệ, T. nói cho nàng hay là mấy người lớp T sẽ hát một bài lúc gần cuối chương trình, nàng rủ mấy đứa bạn bên khoa Hóa đi qua bên sân khấu khoa Cơ Khí để coi, đứng đợi rã cả chân và gần đến lúc mặt trời sắp lặn lớp T mới lên hát. “Tạm biệt Chim Én”, bài hát của Trần Tiến. Cái dáng T. ôm cây đàn guitar trên sân khấu nghệ sĩ làm sao... T. hát cũng rất ngọt nữa. (Về sau nàng mới biết T. là cháu gọi một nhạc sĩ rất nổi tiếng ở miên Nam trước 75 là cậu). Chiều hôm đó, T. cùng đạp xe về với nàng. Nàng ngạc nhiên vô cùng khi T. khộng quẹo xe đạp về hướng Bình Thạnh nữa. Dừng xe trên đường Đinh Công Tráng, T. nói với nàng là T. vừa mới đổi nhà. T. nói số nhà, tên đường, và nàng nhận ra rằng bây giờ nàng và T. ở chung phường. T. thú thật với nàng là ba của T. bây giờ là công nhân viên nhà nước ở một xí nghiệp nhưng ngày xưa có họat động nội thành, hiện tại T. là “Bí thư Chi Đoàn” của lớp T. Nàng nghe T. nói, chữ còn chữ mất, lỗ tai lùng bùng, nghe đau trong ngực. Đau và tức. Tức và đau… Đau đó, tức đó, nhưng bây giờ T. ở cùng phường với nàng, có rất nhiều buổi sáng nàng có lớp sớm, đạp xe ngang qua hẻm nhà T. là đã thấy dáng T. ngồi trên xe đạp đợi, rồi T. và nàng cùng đạp xe đến trường. T. lâu lâu lại ghé nhà nàng chơi, bà nội nàng không phản đối gì, nhưng mẹ nàng khó khăn ra mặt. Lần đầu tiên T. đến xin phép mẹ nàng đưa nàng đi nghe ca nhạc cũng là lần cuối cùng nàng được phép đi chơi với T. Những lần T. đến nhà thăm, nếu mẹ nàng có ở nhà, bà ra ngồi tiếp chuyện, T. và nàng ngồi ở bàn không biết nói gì hết, không khí im lặng đến đáng sợ… Tết đến, nàng mơ được đi ra vườn hoa Nguyễn Huệ ngắm hoa Tết với T., nhưng chẳng bao giờ ước mơ đó thành sự thật. Tết đến, T. tạt qua nhà nàng, có khi biếu cuốn lịch, có khi tặng mấy cái bong bóng to thật là to cho hai đứa em trai nhỏ của nàng. Cái mối tình sinh viên của nàng và T, bây giờ cắt thì không cắt, dứt thì không dứt, mà tiến tới cũng không xong, trăm mối ngổn ngang…

We have 450 guests and no members online