“Bình Dương 18-10-1984- V. thương, Tối hôm nay sau giờ sinh hoạt Đoàn, T. tranh thủ viết cho V. vài dòng. Tập vở T. đánh ca-rô và chép bài gần sạch rồi, bây giờ phải xé tập ra tờ giấy chiếc viết cho V. đây. Từ hôm đi dã ngoại về, T. đã định viết thư cho V., nhưng trù trừ mãi đến hôm nay. Chúa nhật này T. sẽ ráng về SG, khi đó có thể lá thơ này chưa tới tay V. đâu, Nhưng dù sao, có nhừng chuyện nói với V. bằng thơ vẫn tiện hơn ở nhà. T. đã nhận được thư V. hôm 13 tháng 10. Rất mừng khi gặp được những dòng chữ ngộ nghĩnh của V. Đọc thơ V., T. thấy V. quả là rất cực, và chỉ mong sao đổi được cái “sướng” ở trên này cho V để nhận lấy cái khổ đó. Nói thiệt đó, ở trên này sướng lắm: lao động quần quật cả trí óc lẫn tay chân từ 5h sáng đến 9h tối, mỗi hành động đều phải có lệnh, tiếng quát tháo (giọng Bắc rặt) văng vẳng suốt bên tai, tối ngủ cũng không yên: sợ báo động di chuyển (phải tháo mùng mền, quần áo giặt còn ướt tống hết vào ba-lô với chai lọ đựng đủ thứ đồ ăn dễ vỡ, chạy 1 vòng cả km toát mồ hôi…), sống trong 1 môi trường mà mình không muốn sống, nước tắm không có phải ra sông tắm, sáng ngủ dậy muốn đánh răng phải chạy bộ cả 150 mét mới tới chỗ có nước rửa mặt, v..v... V. ơi, sống giữa cha mẹ, bạn tốt, là hạnh phúc nhất trên đời rồi đó. Nghe V. kể phải chiến đấu với tự điển tiếng Nga, T. càng tội nghiệp V. hơn. Cuốn sách tiếng Bungary, có thể đem lên Thư viện Phát Minh & Sáng Chế ở 79 Trương Định (đường ở ngả sau Tao Đàn, không phải ở ngả trước đâu) để học dịch trong thời gian ngắn, giá cả cũng vừa thôi. Có điều là phải lên lầu cao lắm (5-6 tầng gì đó). Nếu T. có ở nhà, có lẽ T. sẽ đi lo dịch dùm cho... À, còn vụ phân công. Nếu quả đúng T. về chỗ công ty X. thì nó thuộc Bộ Ngoại Thương, cơ quan đóng ở số 14 Nguyễn Huệ đó, hôm nào có đi xuống Fahasa thì đi xuống thêm một chút (cùng bên ) sẽ gặp nó. Công ty này thuộc Trung Ương, theo cái “logic” của V. thì có lẽ T. sẽ về đây, nếu không có gì thay đổi sau khi học xong khóa học này. Chỉ sợ được phong Trung Úy và cho phục vụ quân đội luôn thì chắc tớ phải ca bài “over sea” quá! Sau 1 tháng làm quen với cuộc sống ở đây, bây giờ T. đã bớt buồn ngủ hơn khi học (mặc dù 1 ngày học 9 tiếng, lao động chân tay 1-2 tiếng). Có điều phương pháp học hơi… khác thường: ở trên thầy giảng, dưới này 1 bên là tập ghi, 1 bên là cuốn truyện đọc để chống buồn ngủ. Nếu về Saigon được mới đem sách Anh Văn lên để học trong những giờ này. Mà này, học như vậy không phải là dễ dàng đâu nhé, phải coi chừng B. C trưởng luôn rình mò sau lưng và thầy giáo canh me trước măt để… tịch thu sách! Thôi bây giờ T. phải đi ngủ, Đã đến giờ tắt đèn. V. ráng giữ gìn sức khỏe nhé. Nghe nói tình hình vật giá Saigon lên lắm. Viết thơ cho T. hay nhé. T. ở trên này không biết trời đất xung quanh có cái gì nữa. Giá V. biết T. mừng đến thế nào khi thấy những dòng chữ của V. -T.”
We have 444 guests and no members online