“Bình Dương 10-11-1984- V. thương, Chắc V, đợi thư của T. lâu lắm nhỉ? Thông cảm cho T., V. nhé. Tuy đã nhận được thư V. nhưng T. không thể viết trả lời được vì liên tiếp mấy tuần nay, sức khỏe của T. cứ rề rề thế nào ấy. Đã bao nhiêu lần T. cầm bút viết thư cho V., nhưng chỉ được nửa chừng rồi bỏ luôn. Dường như thần kinh T. vẫn chưa lấy lại bình thường: viết cho V. được một lát, đọc lại, T. thấy mình viết toàn là những chuyện đâu đâu không à. Ngay cả cầm viết viết thư, hiện giờ T. cũng điều khiển rất khó khăn. Nếu V. để ý sẽ thất tuồng chữ trong lá thư này rất khác so với cái thư trước. Đó là T “gò” lắm rồi đó, chứ nếu không, chữ nó lan ra kỳ cục lắm. Có lẽ bây giờ đã quá lâu để kể cho V. nghe về thời kỳ bệnh hoạn của T. trong thời gian qua, chỉ kể cho V. biết sức khỏe của T. hiện nay như thế này: ốm, sổ mũi, đau lưng, đau cơ bắp thường xuyên, và rất dễ bị cảm. Bây giờ thậm chí đến cầm cây viết T. cũng cảm thấy mệt quá nữa là làm đến chuyện khác. V. biết không, giờ đây T. chỉ thích ăn trái cây mà thôi. Đến giờ cơm, T. chỉ đi ăn vậy thôi chứ không thấy thích thú gì cả, trái hẳn với thời gian trước, tuy tập mệt nhưng bù lại ăn được. Tối T. nằm ngủ cũng không ngon giấc, cứ mơ màng vớ vẩn những chuyện gì đâu đâu không hà. Dù chỉ còn vài tuần nữa, T. mong V. viết cho T. nhiều hơn. Ngày nào T. khỏe hẳn sẽ viết cho V. thật nhiều. Viết cho V. có bao nhiêu dòng mà T. đã rất mệt rồi, thông cảm cho T. nhé. Có lẽ ngày về T. sẽ nói cho V. nghe cảm nghĩ của T. khi đọc nhũng lá thư của V. thì hay hơn, V. đồng ý chứ? Thương V. nhiều- T.”
We have 444 guests and no members online