Mùa hè năm thứ ba đại học, nàng bị đau răng. Đau không thể tả, lợi sưng vù, môi dày ra gần như thành họ hàng của… Trư Bát Giớị . Nhà không có tiền, mẹ mua vé xe đò cho nàng về Cần Thơ với cô của nàng. Cô là bác sĩ, biết thuốc men, biết cách chữa trị. Thế là nàng xuống Cần Thơ với cô. Nhà bảo sanh cô làm chủ trước 75 đã bị CS lấy mất, cái nhà cô ở cũng bị tịch thu sau chuyến vượt biên không thành, vợ chồng con cái bị bỏ tù mấy lần. Thầy bói nói vợ chồng cô phải xé ra, đi vượt biên riêng mới thoát, đi chung là bị bắt dính chùm nữa. Vậy là dượng đi trước với 2 con lớn, cô ở lại lo đi sau với con gái út. Nàng về ở chung với cô và cô em họ trong căn phòng cô đang ở mướn. Cái răng làm độc, mưng mủ, trụ sinh uống vào không hết, cuối cùng phải nhổ.
Nàng kẹt ở Cần Thơ một tháng, ngày ngày ra chợ gần bến Ninh Kiều ăn bánh cuốn, đi dạo chợ, rồi về nghiền ngẫm bộ tiêu thuyết Tiếu Ngạo Giang Hồ mượn của bà chủ nhà. Nhớ T. quá, nàng đánh liều viết cái thư gởi cho T., nhờ T chép dùm thời khóa biểu học kỳ tới cho nàng. Cuối cùng nàng có cái răng mới và về lại Sàigòn.
Buổi sáng vào trường để chép thời khóa biểu, nàng gặp một anh chàng học chung với T. Không nhắn gởi, không có phương tiện liên lạc gì hết, vậy mà thần kỳ làm sao, chiều hôm đó T. chạy qua nhà nàng. Cái thời khóa biểu cho học kỳ tới, T. chép cho nàng, tẩn mẩn tỉ mỉ kẻ khung, viết tên lớp, giờ học, ngày nào, giảng đường nào, tô màu đẹp vô cùng. Một tháng trời nàng biến mất tăm, bây giờ trở về da đen thủi đen thui vì phơi nắng dạo phố Cần Thơ, không biết T. có lầm tưởng là nàng đi vượt biên không thành hay không, nàng tự hỏi, nhưng không nói ra. T., T. cũng có một người anh mới đi vượt biên thoát. T kể rằng, má T. khóc hết nước mắt vì lo... Buổi sáng sinh nhật thứ 21 của nàng, T. đến nhà, trao cho nàng bó hoa cúc trắng gói tròn bằng tờ giấy trắng cắt rất mỹ thuật. “Mừng sinh nhật V., T. chạy xe đạp từ đuờng Nguyễn Huệ về cầm bó hoa này đó nha!”- T. nói với nàng. Nàng cầm bó hoa, lí nhí cám ơn T. Vậy là đứt một phần quan trọng tiền học bổng nhỏ nhoi mỗi tháng của T. rồi, nàng biết... Cái nhìn của T, giọng nói của T., có cái gì đó làm cho tim nàng đập nhanh hơn bình thường, bao lần rồi vẫn như vậy... T. quay về nhà, nàng đem bó hoa vào, tìm cái bình hoa để cắm. Mấy cái bình hoa ở nhà, cái thì quá to, bó hoa cúc lọt thỏm chìm lỉm bên trong, cái thì quá nhỏ, cắm không hết hoa. Cuối cùng nàng tìm ra 2 cái lọ thủy tinh, chia mấy cành hoa cúc trắng ra, cắm một số vào cái lọ thuỷ tinh màu xanh nước biển, số còn lại vào cái lọ màu tím. Chiều hôm đó, T. tạt qua nhà nàng, khi nhìn thấy mấy cành hoa cúc cắm trong 2 cái lọ khác nhau, T. hỏi nàng tại sao, và nàng giải thích. T. hỏi nàng có biết số cành hoa cúc trong bó hoa là bao nhiêu không, và nàng “thành thật khai báo” là không biết. “Hai mươi mốt cành hoa cúc cho sinh nhật 21 của V.,” T. nói.
We have 451 guests and no members online