• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Article Index

“Bố” vừa nói vừa ăn:

“Xe sửa xong rồi. Để bố chở mẹ đi.”

“Mẹ” lại lấy baby từ xe đẩy ra, đặt vào carseat, rồi cả nhà lên xe. “Bố” vừa lái xe chăm chú, vừa lơ đãng trả lời “mẹ” . Họ ngừng lại ở một trạm xăng, một cửa tiệm để mua quà. Xong tất cả lại lên xe đi dự tiệc. Trò chơi tưởng tuợng và những đoạn kịch có thể diễn ra rất lâu. Hôm nay chúng khoác những trang phục đặc biệt trong tủ áo, và trang phục này sẽ quyết định vai trò của chúng.

Lynn có một cái áo đầm ren trắng đã cũ, cô sửa cho nhỏ lại, lên gấu một chút, thế là nó thành ra áo cưới. Bọn con gái tranh nhau mặc thử. Đám cưới hôm nay khá trịnh trọng, cô dâu tha thướt trong lớp voan dài, tay cầm bó hoa giấy. Chú rể đơn giản hơn, khoác tạm cái jacket ngắn cụt tay và đeo nơ carô ở cổ. Xe hoa vẫn là chiếc xe hơi nhựa nối thêm vài chiếc ghế nhỏ phía sau. Chúng ngồi ăn tiệc, có trứng gà ốpla, bánh mì, gà nướng và bắp, thêm một ít chips khoai tây.

Ăn uống giả được một lát thì đâm ra đói bụng, chúng nhì nhèo:

“Cô Lynn ơi, em đói.” “Cô Lynn ơi, em muốn ăn được không?”

Lynn bảo chúng:

“Các em mới vừa ăn snack xong mà.”

Chúng nhao nhao phản đối. Lynn biết là chúng đói thật, vì bữa snack là của trường cho, không thể nào đủ no được. Cả đồ ăn lẫn thức uống đều rất hạn chế. Bữa snack hồi nãy là một cái muffin bằng nắm tay chia ra làm mười hai lát – mười hai đứa trẻ chung nhau một cái bánh, nhai một miếng là hết.

Bà hiệu trưởng keo kiệt nhưng không ý thức được điều đó. Bà keo kiệt một cách tự nhiên, không hổ thẹn. Bà thích cái tỷ lệ “một trên mười hai” lắm, Lynn mỉa mai nghĩ vậy, và thấy mình cũng giống như cái bánh đó, cắt thật mỏng đến độ gần vỡ vụn. Nhiệt tình của cô mỗi ngày đứng trước thử thách của một nhát dao. Cô chỉ có một trái tim, và một sự chịu đựng. Tất cả đang tiêu hao dần. Cô cảm nhận sự xuống cấp tinh thần của chính mình. Nó đến ngấm ngầm như sự thẩm thấu của thời gian, câm lặng bào mòn tất cả.

We have 455 guests and no members online