• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Article Index

Bà mở túi ra kiểm:

“Chăn, gối, trải giường, quần áo, tã, đồ chơi. Vâng, tốt lắm, cảm ơn cô. Nhiều người lúc con thôi học không chịu dọn đồ về ngay, rồi cả tuần sau lại, đòi thứ này thứ kia. Tôi lấy đâu ra mà trả cho họ.”

Để Clive ngồi với bà, Lynn trở về lớp học. Cô lấy mấy tờ giấy cứng đủ màu, đóng thành một cuốn sách mỏng, rồi bấm lỗ, xỏ ruy-băng thắt một cuộn nơ ngoài bìa sách. Xong cô gọi từng đứa lại, bảo:

“Clive thôi không học ở đây nữa. Mình làm chung một tấm thiệp tặng Clive. Em có muốn vẽ hình gì, hay viết gì cho Clive không?”

Chúng vẽ hoa, ngôi sao, xe hơi, khủng long…, rồi nắn nót tên mình. Nét bút nguệch ngoặc, cái tên to gấp mấy lần hình vẽ. Nhưng đứa bé quá chưa biết vẽ thì nhúng những ngón tay nhỏ xíu vào sơn rồi in dấu tay lên giấy. Lynn ghi tên chúng nho nhỏ bên cạnh đó. Ngoài bìa cô thận trọng dùng bút kim tuyến màu bạc nắn nót những dòng lấp lánh: TẶNG CLIVE YÊU QUÝ NHÀ TRẺ BARNEY Cô muốn viết vài dòng – như với những đứa thôi học khác—nhưng lại nghĩ:

“Vô ích, biết Clive rồi có đọc được không.”

Ý nghĩ này đã cứu cô, bởi cô không biết phải viết gì. Nhớ ra Clive thích thú vật, cô gỡ hình con chó trên cửa sổ của nó, dán vào trang cuối. Mỗi ngày nó đều miết những ngón tay trên tấm hình này, tìm cách bóc ra. Lật lại từng trang, cô nghĩ thế là đủ. Cô cẩn thận xếp cuốn sách vào backpack của Clive. Cô vừa đóng dây kéo lại, vừa khóc.

Cô nghĩ: “Thế là hết. Không cách nào cứu chuộc được. Nó sẽ theo ám mình, cho đến chết.”

Clive đi rồi nhưng mảnh cửa của nó vẫn còn đó, chỉ là một cái khung rỗng mở ra một khoảng không vô vọng. Trong những khung cửa còn lại, ánh sáng đã tắt hẳn. Lớp học trở thành một nhà ngục làm linh hồn Lynn ngộp thở. Cô xin nghỉ dạy rất đột ngột, chỉ cho bà hiệu trưởng một tuần để tìm người thế. Bà vội vàng đăng quảng cáo trên báo. Có mỗi một người nộp đơn, bằng lòng những điều kiện của bà, sẵn sàng nhận việc ngay. Bà gọi đến chỗ dạy trước của cô ta để tìm hiểu. Thông tin nhận được không mấy khả quan – cả khả năng dạy, tính tình, cũng như tác phong làm việc đều dưới trung bình. Bà năn nỉ Lynn:

“Cô chờ tôi tìm người khá hơn hãy nghỉ được không?”

Lynn ngần ngừ: “

Tôi chỉ làm thêm mười ngày nữa là cùng. Nếu bà tăng tiền lương thì sẽ có nhiều người giỏi đến ngay.”

Gần hết hạn vẫn chẳng ai gọi đến. Bà đâm oán Lynn, cô nghỉ ngang lại còn làm khó bà. Học khu xuống kiểm tra thấy hơn ba mươi đứa trẻ mà chỉ có bà với Kara trông thì họ sẽ phạt cả nghìn đồng. Cuối cùng thì bà cũng đành nhận cô giáo mới, sau khi có kết quả lăn tay của cảnh sát tiểu bang. Bà chép miệng:

“Thôi dạy dở cũng chẳng sao, miễn trước nay không làm bậy trẻ con là được rồi.”

Lynn để lại tất cả sách vở, dụng cụ dạy học cho trường – kể cả những con búp bê và những cây đàn. Cô làm bà ngạc nhiên và cảm động. Bà không biết rằng cô đã mang đi nhiều thứ lắm – tất cả những lỗ đen ở trên tường.

 

chú thích:

-(*) Autism: chứng tự kỷ, một rối loạn về phát triển tâm thần, liên hệ đến não bộ, dẫn đến rối loạn về thể chất, ngôn ngữ và quan hệ xã hội. Triệu chứng gồm những phản ứng bất thường đối với cảm giác, trong quan hệ với người, vật, và những sự kiện chung quanh.

-Đây là một trong những truyện ngắn trong tập truyện "Phờng Triển Lãm Mùa Đông" của Đặng Thơ Thơ, xuất bản năm 2002.

 

 

We have 460 guests and no members online