Cô giáo hay người làm công
Clive là đứa học trò ngoại lệ. Ngày đầu vào học nó đã dám cắn tay Kara, rồi lại húc đầu vào bụng bà hiệu trưởng. Chưa bao giờ Lynn thấy bà hiệu trưởng giận dữ dễ sợ như thế. Mặt bà tím căm:
“Để đó cho tôi. Tôi phải trị nó. Tất cả cứ ngồi đấy, một mình tôi trị nó đủ rồi!”.
Bà túm gáy nó lôi xềnh xệch vào phòng ngủ. Nó quơ quào thảm thiết, đôi mắt lồi ra phẫn nộ và kinh ngạc – có lẽ đây là lần đầu nó bị đối xử tàn tệ như thế.
Bà bẻ cứng hai cánh tay nó rồi kéo đi băng băng: “Không được làm như thế, biết chưa. Không được cắn, muốn cắn hả, bà nhốt vào đây xem còn muốn cắn nữa không!”
Ngoài này các cô giáo và đám học trò xanh mặt, nghe tiếng khóc ngất vẳng từng hồi qua mấy lớp cửa đóng kín. Lynn lấy đá đắp lên chỗ cắn trên tay Kara, cô hồi hộp vì tiếng khóc mỗi lúc một ngặt nghèo hơn.
Cô bảo Kara: “Để tôi vào xem sao”.
Cô dừng lại ở ngưỡng cửa. Phòng ngủ tối bưng, cô nhận ra bà nhưng không thấy Clive đâu. Phải mấy giây sau cô mới nhìn ra nó ngồi ở góc phòng, cánh tay trói ngược vào lưng ghế.
Bà nhử nhử tay trước mặt nó:
“Cắn đi. Thử cắn đi.”
Mắt nó long tròng, nó chồm tới như con chó táp, kéo lết cái ghế theo sau. Cái ghế đổ úp lên lưng làm nó gần ngã nhoài, may bà hiệu trưởng đỡ kịp. Bà cứ dử cho nó cắn, rồi tát vào miệng nó:
“Cắn này, cắn này, cắn này.”
Mỗi lần nó định cạp tay bà thì bà lại vả mồm nó:
“Cho chừa nhé. Giỏi cắn nữa đi. Mày dám cắn bà thì bà phải dạy cho mày chừa.”
Thấy Lynn vào bà ngừng tay, sắc mặt trở lại vẻ điềm đạm và uy nghi, thần thái toát ra làm người khác phải kính nể:
“Phải làm thế nó mới biết sợ. Nó mà cắn trẻ con trong trường thì phiền lắm. Tôi chỉ vỗ nhẹ vào miệng nó thôi, không đau đâu. Dọa cho nó sợ ấy mà! Thôi cô dẫn nó đi rửa mặt hộ tôi, rồi cho nó vào giường nằm ngủ.”
Dần dà Clive có khá ra, chịu vào nề nếp hơn một chút. Nhưng nó sẽ mãi mãi là đứa trẻ không bình thường, cô biết là bà hiệu trưởng cũng biết điều đó. Nhưng bà không bao giờ chịu xác nhận cả, bà tìm mọi lý do để biện minh cho thái độ của Clive:
“Nó chưa chịu nói chứ không phải không biết nói, có thể vì thính giác kém nên ảnh hưởng đến cách phát âm. Phải cho nó đi thử thính lực đi.”
Bà không bao giờ than phiền về Clive với mẹ nó cả, bà bảo:
“Tại nó được nuông chiều quen, không ai dám trái ý nên thành ra nhõng nhẽo – có thể nó sẽ hư nếu cứ chiều nó mãi, nhưng đầu óc nó thì hoàn toàn bình thường. Vâng, hoàn toàn bình thường. Có nó trong lớp cũng vui, cô cứ đưa đồ chơi cho nó chơi là xong, đâu phải dạy dỗ gì.”
Sự thực không phải đơn giản vậy, Lynn bị nó chi phối đến độ không thể tập trung vào việc dạy. Cô phải theo dõi nó, rình rập nó, sợ nó nghịch bậy, chơi những trò nguy hiểm, hoặc gây nguy hiểm cho bọn trẻ. Có những lúc cô cảm thấy sự tồn tại của nó làm những đứa khác bị thiệt thòi, nó chiếm trọn thời giờ và sự quan tâm đáng lẽ phải chia đồng đều cho tất cả. Những lúc đó cô không muốn, và cũng không thèm chiều ý nó nữa. Điều đó làm nó bất mãn và thương tổn ghê gớm.
We have 454 guests and no members online