• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Article Index

Bây giờ nó nằm xoài trên lối đi, áp tai vào nền xi-măng nghe ngóng. Lynn đã làm thử như vậy một lần, để hiểu tại sao Clive thích nằm như thế. Có những âm thanh chìm sâu bên dưới mặt sân, độ cộng hưởng dội lên rung rần rần như chiếc ghế massage bằng điện, liên miên bất tận như một dòng xe đi xuyên vào người rồi luồn trở lại vào lòng đất.

Bà hiệu trưởng nhìn ra cổng, vừa lúc chiếc Mercedes đen trờ tới đậu ngoài hàng rào. Trong xe một người đàn bà đang nói chuyện bằng điện thoại cầm tay. Bà vội bảo Lynn:

“Cô đã thay tã cho Clive chưa. Mẹ nó đến kia kìa.”

Lynn mệt mỏi:

“Chưa. Đâu đã đến giờ thay tã. Hôm nay mẹ nó đến đón sớm quá.”

Bà hối:

“Thế thì thay ngay đi. Rồi lau mặt mũi, rửa tay cho nó nữa.”

Lynn nghĩ thầm:

“Giả dối. Nó lê lết đất cát cả ngày thì chẳng sao.”

Cô gọi:

“Clive, đứng dậy đi.”

Clive như không nghe gì. Nó vẫn nằm xấp, tai áp xuống sân nghe ngóng những âm thanh từ lòng đất.

Lynn sốt ruột:

“Đi thay tã mau rồi về với mẹ. Mẹ đến rồi kìa.”

Cô nắm tay nó kéo lên. Nó kêu vài tiếng vô nghĩa, bấu cứng cổ tay Lynn kéo cô xuống. Cô xốc nách, nhấc bổng Clive dậy. Hai tay kềm cứng quanh bụng nó. Đôi chân nó đạp đá loạn trên không, thỉnh thoảng lại quật ngược vào đầu gối Lynn làm cô nhăn mặt. Đặt Clive lên bàn thay tã, Lynn thở dốc. Nó quá khổ so với cái bàn, hai cẳng chân thòng cả ra ngoài.

Kéo quần nó xuống, một thứ mùi đặc biệt của Clive bốc lên.”Lại ị nữa. Sao mà ị lắm thế.” Lynn lầm rầm trong đầu. Cô nghe loáng thoáng tiếng mẹ Clive ngoài văn phòng, nói chuyện với bà hiệu trưởng. Lynn ra tủ lấy găng cao su. Cái hộp trống không.

Khốn nạn, cô đã xài cái chót sau giờ ngủ trưa của lũ trẻ. Đã nhắc bà hiệu trưởng mang thêm bao tay từ mấy ngày nay, bà trợn mắt: “Sao mau hết thế! Tôi mới mang một mớ tuần trước mà.”

Lynn nhẫn nại:

“Tôi phải thay tã cho bẩy đứa. Mỗi đứa bốn lần một ngày. Chưa kể đang có dịch cúm tiêu chảy, con nít đi ngoài hai ba lần hơn, có xài hà tiện lắm cũng phải hai mươi cái bao tay từ sáng đến chiều.”

Cô xòe tay cho bà coi:

“Tay tôi khô nứt hết trơn. Chùi tay không dễ nhiễm trùng lắm.”

Bà gật đầu:

“Tôi hiểu. Nhưng cô, và cô Kara chỉ nên dùng bao tay khi trẻ con đi ngoài. Lau chùi nước tiểu đâu có sao. Mỗi lần chùi cứt chỉ nên dùng một cái. Tay nào phải đụng chạm thì bao tay đó thôi. Tay kia các cô nhấc đùi, gỡ tã, lót tã đâu cần đến bao tay.”

Một hộp bao tay cao su chỉ vài đồng bạc. Mỗi lần bà chỉ mang lưng nửa hộp. Bà cứ nói: “Tôi không có tiền. Tôi có giầu đâu”, làm Lynn phát ngượng như thể cô đang xin xỏ.

We have 462 guests and no members online