• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Article Index

Sau hai năm, bây giờ cô khôn ngoan ra, và thiện chí thì vơi đi. Thật sự cô quá mệt, một mình cô trông mười hai đứa, vừa dạy dỗ, vừa cho ăn, vừa canh chừng không cho chúng đánh lộn hoặc nghịch phá, lại vừa thay tã, chùi đít, tập cho chúng tự đi cầu một mình. Nhiều lần cô yêu cầu có thêm một phụ giáo lo chuyện vệ sinh để cô chỉ tập trung vào việc dạy. Bà từ chối:

“Tiêu chuẩn tiểu bang là một cô giữ mười hai học trò. Khi nào quá số đó thì tôi sẽ tìm người phụ cô ngay.”

Lynn khinh bà lắm, cái tỷ lệ một trên mười hai đó chỉ nên áp dụng cho trẻ con năm tuổi trở lên. Đằng này bà tham tiền; chưa đủ hai tuổi, chưa bỏ tã, chưa bỏ bú bình bà cũng nhận bừa; rồi dồn hết vào lớp Lynn. Nhiều lúc bực bội cô đã định tìm chỗ khác, mỗi ngày đến trường với tư tưởng tạm bợ “Mình sẽ không ở đây lâu, mình sẽ nghỉ bất cứ lúc nào mình muốn, thử chờ vài tuần nữa xem có khá hơn không…”.

Cứ thế, sức chịu đựng của cô tăng dần mà cô không hay biết. Nhưng bà thì biết, bà nhận cả một đứa bị autism là Clive – tuần đầu cô phản đối dữ lắm, nhưng rồi cũng xong. Bà suy luận rất hóm hỉnh:

“Khi Lynn đã quen chịu đựng Clive, trong tương lai bà có thể nhận thêm hai ba Clive nữa, nếu có, càng nhiều càng tốt.”

Lớp học của Lynn

Cứ thế, Lynn cố cứu vãn một điều gì đó, một lý tưởng rất mơ hồ nhưng cần thiết. Cô bỏ công sức ra để giữ cho ngôi trường còn là một nơi chốn xứng đáng, để việc cô làm không chỉ là một cái nghề đổi lấy đồng lương khiêm tốn. Lớp học trông vui và thoáng. Hai cái bàn hình lục giác có thể tách ra thành những phần nhỏ nhiều hình thể như tam giác, chữ nhật, hình thoi…Một tấm bảng thật to choán gần hết bức tường, trưng bày những tác phẩm thủ công của lũ trẻ theo chủ đề từng tháng. Chúng cắt, dán, và xếp giấy theo kiểu Nhật. Chúng vẽ màu nước; gắn giấy kim tuyến, vải ren, và confetti tùy hứng. Những tác phẩm của chúng trông vừa ngây thơ vừa nghệ sĩ, nhìn kỹ thì hơi cẩu thả và lem nhem. Lynn rất tự hào vì tấm bảng này. Tháng trước nó là một nông trại màu đỏ tươi viền hàng rào sơn trắng, đầy đủ gia súc có tên trong bài hát “Trang trại của già MacDonald”.

Bây giờ nó là biển cả, mỗi ngày bọn trẻ lại thả thêm vào đó những sinh vật biết bơi lội. Thoạt bước vào phòng, người ta sẽ ngỡ ngàng vì màn nước xanh dịu trên tường – như một khung cửa mở vào lòng biển – với những nhánh rong biếc loăn xoăn chằng chịt quanh những tảng san hô. Lũ trẻ vẫn tưởng tượng lớp học nằm dưới đáy biển, có chiếc tàu ngầm nằm trên cát vàng, chúng thò tay ra ngoài vốc một nắm cát, múc một xô nước, thả cần câu những con cua… mang tất cả những trò chơi của biển và tuổi nhỏ vào trong lớp.

Dưới tấm bảng là nơi Lynn hay ngồi kể chuyện, những lúc cuối ngày. Một cái kệ toàn sách Lynn mua và mang đến, cô không muốn dùng mớ sách của trường trông tơi tả và nhàu nhò như báo rách. Sách của cô mới, chọn lọc, hình ảnh đẹp. Cạnh đó là một tủ gỗ nhỏ có khóa, trong đó cô để cây đàn autoharp, xylophones, bộ nhạc cụ gõ và những đồ nghề kể chuyện. Có khoảng ba chục con búp bê múa rối bằng vải cô tự khâu tay làm lấy, chúng là những nhân vật trong truyện, trong những bài hát mẫu giáo ngộ nghĩnh.

Chúng mượn giọng của cô để nói chuyện với nhau, nói chuyện với bọn trẻ con. Khi Lynn nói bằng ngôn ngữ của chúng, cô là một con người duyên dáng khả ái, con người ấy làm chính cô phải ngạc nhiên. Đó chính là mẫu người cô ái mộ, tìm mọi cách để được giống như thế, rồi đánh mất, rồi bất chợt xuất hiện, hết sức dễ thương, rồi lại biến đi.

Cuối phòng là một bục cao như sân khấu, có ba bực thang dẫn lên. Sân khấu bày biện như một căn nhà nhỏ một phòng. Bàn ghế để ngồi ăn, bếp lò để chúng chơi nấu nướng, và tủ lạnh đầy ắp thức ăn giả bằng nhựa cùng những lon đồ hộp đã khui. Có tủ quần áo, một cái nôi cho búp bê nằm. Ngay sát sân khấu, nằm dưới bực thang là garage, một chiếc xe hơi đậu ở đó. Những bé gái loay hoay bày thức ăn la liệt trên bàn, lũ con trai ngồi sẵn chờ ăn. Đối thoại thường sẽ diễn ra theo những sinh hoạt gia đình, đại khái “mẹ” sẽ bảo “bố”:

“Ăn xong bố phải dọn dẹp để mẹ cho baby uống sữa.”

“Bố” ngần ngại:

“Nhưng mà bố phải xem tivi. Rồi bố phải sửa xe nữa.”

“Mẹ” gọi điện thoại cho vài người trong khi cả nhà ăn. Xong “mẹ” đặt em bé vào xe đẩy, khoác áo choàng, soi gương một tí:

“Mẹ phải đi baby shower bây giờ. Bố coi chừng trẻ con nhe.”

We have 459 guests and no members online