Phân Clive lỏng, trào ra hai bên rìa tã, phọt lên tận thắt lưng. Cô muốn xoay Clive nằm nghiêng nhưng nó nhất định phải nằm ngửa để nghịch những quả cầu xanh đỏ lủng lẳng trước mặt. Lynn bấu chặt vai nó, ẩy mạnh vào tường. Nó hự lên uất ức. Lynn tì cùi chỏ ngay trên cột sống – đấy là yếu huyệt – nó sẽ không dám cưỡng lại vì càng dẫy dụa càng đau thêm. Cô lau chùi thật nhanh trước khi nó kịp dở chứng. Dù cẩn thận nhưng phân cũng đã dây vào tay cô, mùi thối hoắc làm cô buồn mửa. Cả ngày nay chỉ tối tăm mặt mũi trong việc thay tã và chùi rửa, giờ này Lynn không còn khả năng và tỉnh táo để đối phó nữa. Có những ngày cô cạn kiệt tình thương, cạn kiệt lòng nhân từ, cạn kiệt sự kiên nhẫn. Chỉ có nỗi chán chường, bất mãn, và chua chát bộc phát không sao kiềm chế được. Lynn lấy khăn ướt lau sơ mặt, rửa kỹ hai bàn tay nó nhớp nháp. Cô thay cho nó cái áo sạch theo đúng ý bà hiệu trưởng. Suốt ngày lũ con nít có dơ dáy mấy bà cũng chẳng quan tâm, nhưng vào giờ phụ huynh đến đón thì bà muốn chúng phải sạch sẽ tươm tất như lúc mới vào trường.
Bà đang nói chuyện với mẹ của Clive ngoài cổng. Mẹ Clive mặc quần áo sang trọng và nhã nhặn, đẹp như người mẫu thời trang. Clive rất giống mẹ, nó nổi bật giữa đám trẻ nhờ nước da trắng muốt và vẻ quý phái của mẹ nó. Bà gốc Đức, sang đây thầu xây cất. Nhà họ ở biển, có người làm, có người giữ em. Vì vậy mẹ Clive là khách quý của bà hiệu trưởng. Bà đóng tiền học sòng phẳng, trả cả tiền ăn dù Clive chỉ ăn có mỗi món nui mang từ nhà. Bà hay quà cáp, và luôn đứng đầu danh sách gây quỹ của trường. Đó là một loại phụ huynh lý tưởng đối với cái trường nghèo và cũ kỹ này. Những phụ huynh khác thuộc giới lao động, làm những công việc vất vả, thường phải gửi con vào trường từ sáu rưỡi sáng, nhiều hôm đến giờ đóng cửa trường vẫn chưa thấy họ đến đón con về. Bà hiệu trưởng cứ phải nhắc họ đóng đủ thứ tiền, nhất là tiền “sau giờ học”, tức là tiền phạt vì đến đón con trễ. Bà vẫn thầm ước có nhiều khách hàng như mẹ Clive, nhưng cũng không quên là trường của bà sống được nhờ số đông nhà nghèo kia. Dân sang, có tiền đâu có muốn gửi con ở cái trường này.
Thấy mẹ, Clive chạy ù đến, ôm cứng một bên đùi, tay níu chặt vạt áo của mẹ, mắt còn rướm lệ. Bà hiệu trưởng tỏ vẻ ân cần: “Clive khóc à. Tại sao lại khóc thế?”
Lynn nhìn mẹ Clive, cười thản nhiên:
“Clive nghe tiếng bà ngoài này nên không chịu cho tôi thay tã đó mà.”
Mẹ Clive gật đầu, mắt nhìn nó trìu mến và lo âu:
“Hôm nay cháu có chịu ăn gì không?”
“Cháu ăn hơn nửa chỗ nui. Uống hết bình nước trái cây”, Lynn nói.
Bà hiệu trưởng ra dáng lo ngại:
“Ngày nào Clive cũng chỉ ăn nui thôi à. Có thể tập cho nó ăn nhiều đồ khác không. Đồ đông lạnh đâu có đủ chất bổ dưỡng.”
Mẹ Clive lắc đầu:
“Tôi thử đủ cách, tôi nấu, tôi mua, tôi dỗ dành, tôi để cho cháu thật đói. Nhưng nó vẫn nhất định không ăn gì khác ngoài cái món đó.”
We have 452 guests and no members online