• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Article Index

Bà hiệu trưởng mỉm cười, Lynn hiểu bà nghĩ gì trong đâu, nếu Clive vào tay bà thì cuối cùng cái gì nó cũng phải ăn.

Mẹ Clive thở dài:

“Tôi chỉ ước gì cháu nói được. Không biết vào trường đặc biệt người ta có tập cho cháu nói không nhỉ?”

Bà hiệu trưởng vội vã:

“Ở đây tôi cũng tập đấy chứ. Hôm rồi Clive nói được vài tiếng như Không, Có, Ăn. Mình phải kiên nhẫn. Trẻ con mỗi đứa phát triển một cách riêng. Mình không thể áp dụng một công thức chung cho tất cả được.”

“Nhưng Clive gần năm tuổi rồi, ít ra nó cũng phải nói trọn câu chứ?”

Bà hiệu trưởng xua tay, cố thuyết phục:

“Không phải. Có thể là ở nhà bà nói tiếng Đức, ông nhà nói chuyện với ông bà nội dùng tiếng Nga, vú em người Mễ, rồi đến trường lại nghe tiếng Anh. Thế là nó bị ngợp. Cháu tôi cũng thế, ở nhà tiếng Tây Ban Nha, tiếng Phi Luật Tân, đi học thì tiếng Anh. Bốn tuổi nó mới bắt đầu nói, nhưng khi đã biết nói là nó nói được ba thứ tiếng.”

Lynn cười thầm, diễn theo kiểu của bà thì rồi Clive sẽ biết bốn ngoại ngữ, nó hoàn toàn bình thường, thậm chí có thể trở thành một thiên tài nếu cứ tiếp tục ở lại cái trường này.

“Bà cứ tin tôi đi, cháu không bị autism* đâu. Nó được cưng quá nên hơi khó tính thôi. Nó làm biếng nói vì hễ nó cần gì là đã có người lo cho ngay rồi. Nên nó thấy không cần phải nói nữa.”

Luôn luôn câu chuyện kết thúc bằng một câu tương tự thế. Mẹ Clive cần có người trấn an, cách nói của bà hiệu trưởng làm bà lạc quan hơn.

Những nơi khác người ta từ chối thẳng thừng:

“Bà nên tìm trường đặc biệt cho cháu, đây chỉ là một trường mẫu giáo bình thường.”

Họ làm trái tim người mẹ xót xa. Chỉ có chỗ này là Clive không bị xua đuổi. Bà hy vọng trong môi trường bình thường với những đứa trẻ bình thường thì Clive sẽ khá hơn, một ngày nào đó nó sẽ nói, sẽ gọi “mẹ ơi, mẹ ơi,” sẽ có bạn bè, sẽ giống như mọi đứa trẻ khác.

Nhìn thấy Clive ngáp, mắt lờ đờ, bà vội hỏi:

“Hôm nay cháu có ngủ trưa không?”

Bà hiệu trưởng nhìn cô Lynn, lúc chúng ngủ là giờ bà đi ăn trưa ở ngoài, một mình Lynn trông mấy chục đứa trẻ. Lynn lắc đầu, cô nghĩ thầm “Bà thừa biết là nó chỉ ngủ khi có ba.” Bà có tài làm trẻ con sợ mà không cần to tiếng quát nạt. Khi cần đe dọa một đứa trẻ, bà chỉ việc dí mặt thật sát, mắt trừng trừng, nói thật nhỏ đủ cho mình nó nghe. Nó sẽ dúm người lại như một con giun.

We have 453 guests and no members online