Cách phản đối của nó làm người khác khó chịu tột độ. Cái lối khóc thét của nó khuấy động thần kinh Lynn, tiếng rít gào chói tai như tiếng còi cảnh sát, khoan xoáy vào óc. Tất cả ý chí, năng lực của nó tập trung vào những hành động cụ thể và hủy hoại. Nó lăn lộn, vật vã. Nó nện đầu vào tường, đập trán xuống gạch. Những cảm xúc mãnh liệt nhất bung ra, vung vãi khắp nơi. Điều này xảy ra mỗi ngày, tạo ảnh hưởng vô cùng tiêu cực, hành động của nó kéo theo một chuỗi hành động tương ứng của cô. Nó la – cô cũng la theo. Nó bạo động – cô muốn làm một điều gì đó bạo động hơn, hoang dã hơn thế nữa. Mỗi lần Lynn tìm cách kiềm chế cơn giận thì cảnh tượng của buổi trưa đó lại hiện lên trong đầu – bà hiệu trưởng trừng phạt nó như cách người ta thuần phục một con thú hoang. Cảnh tượng đó làm cô khiếp sợ, nó như hạt giống hoang đầy cám dỗ. Và một ước muốn nhói lên trong lòng cô, cô cũng muốn được làm như thế, trút hết những dồn nén bằng hành động thực thể như thế, giải quyết sự tàn bạo trong đầu bằng cách ném tung tóe vào một đối tượng như thế. Sự chịu đựng, dịu ngọt, khoan dung, nhân hậu… chỉ còn là thói quen nghề nghiệp. Mặt sau của nó là những ý tưởng tàn bạo. Cô càng cố xua đi, nó càng bám chặt hơn, dai dẳng hơn, quyết liệt hơn.
Thật ra cũng không hẳn là Lynn ghét Clive. Nhiều lúc cô thấy thương, thấy tội nó vô cùng. Cô tự nhủ – nó không có lỗi gì, trời sinh nó ra như vậy. Và nếu Lynn có nổi giận quá trớn với nó, cô nghĩ cũng không phải lỗi của mình, bởi cô không được đào tạo và cũng không bao giờ muốn làm việc với những đứa bé tật nguyền. Bà hiệu trưởng phải chịu trách nhiệm trong chuyện này. Lynn bị một cú shock mạnh lúc mới bắt đầu làm ở đây. Bà hiệu trưởng làm cô thất vọng. Bà mướn cô giáo như mướn vú em, chỉ cần biết thay tã và quát nạt, cốt sao trẻ con không hỗn láo và bị thương tích để cha mẹ chúng khỏi rầy rà. Cô giáo không đủ khả năng dạy cũng không sao, bà sẽ biến cô thành người coi trẻ với phong cách một cai tù. Bà nghĩ mình không đòi hỏi nhiều ở những cô giáo nên chỉ trả lương họ nhỉnh hơn mức tối thiểu chút đỉnh – tất nhiên là sái qui định của học khu. Bà chỉ thuê người làm vệ sinh hai lần một tuần, trong khi tiêu chuẩn vệ sinh của nhà trẻ đòi hỏi phải vệ sinh mỗi ngày. Vách tường nhà vệ sinh dây dớt những bệt cứt khô vì trẻ con sau khi đi cầu thích quệt những ngón tay dính phân lên đó cho tiện việc. Thảm sờn lủng nhiều chỗ, bà không bao giờ kêu người giặt thảm vì sợ tốn tiền. Trẻ con thì hàng ngày vẫn nằm ngồi lê la trên thảm, bày đồ chơi sách vở trên thảm, rồi thỉnh thoảng đái ỉa ngay đó.
Các cô giáo phải lau bụi lớp học, nhưng trong phòng ngủ bụi đóng dầy khắp nơi. Nước tiểu của những đứa nhỏ, kể cả phân và nước ói mửa thấm vào lớp bố, lớp nylon của giường. Dạo mới vào trường, Lynn phải cách ngày chùi lại nhà cầu sau giờ dạy. Rồi cô phải mang mấy chục cái giường ra sân, xịt nước chà xà phòng kỹ lưỡng. Cô chùi rửa vào cuối tuần, làm không công vì bà hiệu trưởng không chịu trả tiền ngoài giờ. Bà chỉ cần vồn vã khen cô vài câu, rồi than thở:
“Tuần tới lại thêm hai đứa nữa nghỉ học. Thức ăn bây giờ tốn kém hơn trước nhiều, Lynn à.”
Thế là bà thoát nạn. Lynn hiểu ngay ngụ ý của bà – tất cả tại cô thôi, cô chịu dơ không được thì cô tự nguyện làm, bà có yêu cầu cô làm những việc đó đâu.
We have 456 guests and no members online