• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Article Index

Nhà trẻ

Lời tác giả: Đây không phải một truyện "thơ mộng" như đa phần các truyện khác trong tập Phòng Triển Lãm Mùa Đông. Đây là một câu chuyện tàn nhẫn. Cảm nhận của tôi đối với truyện này thay đổi theo thời gian. Bây giờ, bảy năm sau ngày viết, tôi bắt đầu thích nó thật sự. Bây giờ tôi thấm thía hơn về một điều có thật, rằng một tội ác luôn nằm bên dưới một bề mặt thơ ngây, và lòng tốt như một miếng bánh sẽ bị ăn dần mòn cho đến hết.

Riêng tặng Cami.

 

Khách hàng đặc biệt

Xế trưa ở nhà trẻ, những đứa bé chơi ngoài sân, trong những vũng cát nóng. Mặt trời nấp sau đỉnh cây cọ, tỏa ánh sáng thành một mặt phẳng cắt ngang sân trường. Những con bọ bay lờn vờn quanh mớ đồ chơi rải rác gần cầu tuột và xích đu. Vòng đu quay rán kéo thêm vài vòng xoay lừ đừ uể oải cuối cùng. Gió biển giờ này không đủ sức thổi tới đây. Nắng ngợp trời, nắng bốc lên hừng hực từ cát. Hai thằng bé phá nhất trường bị phạt ngồi trên băng ghế hướng về phía mặt trời rực lửa, hình phạt dành cho tội đánh lộn và liệng cát vào mặt đối thủ. Các cô giáo và bà hiệu trưởng đi vòng vòng quanh sân trông chừng bọn trẻ.

Lynn để ý theo dõi Clive, đoán xem nó sẽ làm những gì. Giờ chơi của Clive luôn luôn diễn ra theo một trình tự cố định, một thời khóa biểu vô cùng chính xác nó tự đặt ra và thi hành một cách rất nguyên tắc, không chấp nhận một sự thay đổi hay xáo trộn nào. Bắt đầu là xích đu, nó ngồi bâng quơ chờ một đứa nào đi ngang đẩy mạnh một phát vào lưng. Mỗi lần chiếc đu bổng lên cao thì mặt nó sáng lên, nó sẽ cười một mình rất lâu cho đến khi chuyển động đong đưa ngừng hẳn. Rồi nó sẽ đi tìm Lynn, nắm tay cô kéo về phía cầu tuột, nó cần cô đỡ nó lên thang gỗ, nơi có chiếc cầu tuột cao và dốc nhất. Nhưng nó không tuột xuống, nó cứ đứng ở cái chòi cao nghếch mặt hứng những làn gió thoảng, miên man ngắm một ảo ảnh nào đó trên không. Bây giờ nó đứng đó, riêng tư, tách biệt – như bận rộn với những tư tưởng thầm kín. Chung quanh nó là những vật cản vô hình, ngăn lại tất cả âm thanh hình ảnh bên ngoài. Người ta nhìn thấy nó, nhưng không thể vào trong, không cách nào vượt khỏi, ngay cả đập vỡ bức tường vô hình bằng một tiếng quát nạt hoặc một hành động vô cùng thô bạo.

Cuối cùng thì nó cũng tuột xuống, đi tìm Lynn, kéo cô lại cái đĩa quay merry-go-round. Cô chỉ là một công cụ đẩy cái đĩa quay vòng vòng, khi nó đã trôi vào chuyển động xoay tròn thì nó quên cô ngay. Lynn bậm môi đẩy thật mạnh cho cái đĩa quay tít, Clive bấu lấy thanh sắt theo bản năng, cái cười mê dại dán chặt vào khuôn mặt hớn hở. Lynn đẩy như thế khoảng vài lần, vài đứa trẻ khác đến bu quanh: “Để em đẩy cho.” Chúng bám vào rìa đĩa, vừa đẩy vừa chạy theo đà quay mỗi lúc một nhanh, rồi nhẩy phóc lên đĩa lúc này đã xoay tít như chong chóng.

We have 425 guests and no members online