Số nam sinh trong lớp cứ rụng dần, rụng dần; người chuyển sang trường khác, kẻ vượt Sbiên hay xuất cảnh. Đến năm lớp 12 lớp tôi chỉ còn 3 nam sinh trên tổng số 56 học sinh, là TK, TĐ và T.; các “đôi bạn học tập” đã tự rã tự khi nào không ai để ý. Những xôn xao buổi đầu của tôi, những cái gì đó mà tôi không bao giờ biết được, mà cũng chẳng bao giờ cần biết, đó là cái gì, ở năm cuối cấp này dường như đang lắng xuống, nhường chỗ cho những bận tâm về cuộc thi đại học sắp tới và những nẻo đường tương lai diệu vợi. Cuối học kỳ một, trong lớp chúng tôi rộ lên lối viết lưu bút điền vào chỗ trống, trong đó kẻ được mời viết sẽ được chủ nhân cuốn lưu bút dành cho những câu hỏi và những trang giấy bỏ trống để trút vào đó những suy nghĩ, tình cảm… của mình. Qua cuốn lưu bút của mình (thực ra tôi đã không dùng hẳn một cuốn sổ làm lưu bút mà chỉ đưa các bạn những tờ rời để sau này đóng tập lại sau, mục đích là để người được mời viết sẽ không phải e ngại gì chuyện bị nhiều người đọc được những giòng lưu bút của mình, tôi khởi xướng diễn đàn “Làm sao phân biệt tình yêu với tình bạn trong sáng?” Không như tôi mong đợi, diễn đàn không hề náo nhiệt, các ý kiến đa số chung chung, sách vở; duy chỉ có Thùy Phấn là trách nhẹ tôi vì cách dùng từ, “Tình yêu là tình bạn không trong sáng sao mày?!” Lúc đó tôi thấy bất ngờ vì luôn thấy TP con nít hơn mình (?) nay lại có suy nghĩ chín chắn như thế về một đề tài người lớn như thế. Mãi sau này tôi mới biết TP đã có người yêu, hồi đó tụi tôi gọi là “có bồ”, từ năm lớp mười một-đó chính là anh chàng phụ trách Đội Thiếu niên của nó ở phường. Cuối năm lớp 12 tôi ngạo nghễ trở thành Đoàn viên TNCS. Tôi biết, họ lùa chúng tôi, những đứa học khá hoặc giỏi, vào Đoàn với hy vọng nâng cao tỷ số đoàn viên học giỏi, đậu Đại học, để có thành tích gì gì đó! Cái tính lơ mơ thích “để tâm hồn treo ngược ở cành cây”, cộng với khả năng không thật xuất sắc –nhất là ở môn Vật Lý - để vượt lên trên những đấu thủ khác ở trên cái mức 13 trong bảng xếp loại lý lịch làm thành thứ tự ưu tiên xét tuyển vào Đại học9 đã khiến tôi phải làm “học trò phổ thông” thêm hai năm nữa mới đặt chân được vào trường ĐH, sau khi đã chịu từ bỏ khối A-Toán Lý để theo khối B-Hóa Sinh. Nhưng thôi, đó là chuyện khác. Còn bây giờ, hãy quay trở lại với ngôi trường nữ có nam sinh của chúng tôi… ôi được biết rằng, nhìn chung, với tỷ lệ nam/nữ sinh quá chênh lệch và với lịch sử dài Tlâu của ngôi trường “toàn nữ” này, số nam sinh của khóa đầu tiên đó đến ba năm sau chẳng còn lại được quá nửa, đa số không có gì nổi bật về sức học cũng như hoạt động. Nhưng tôi cũng được biết rằng, trong một số lớp có những nam sinh học khá, có nhiều đóng góp cho các hoạt động của lớp, của trường, để lại nhiều kỷ niệm đẹp của tuổi học trò cho các bạn bè Gia Long-Minh Khai của tôi.
We have 289 guests and no members online