Cô Nguyệt có giọng nói đặc biệt, lại có một kiểu cách rất đặc biệt: cô luôn mặc những chiếc áo dài bà Nhu7, may bằng mút-xơ-lin bông hoa đủ màu-loại hàng này ở SG thời ấy vừa đắt tiền vừa hiếm; và luôn phấn son cẩn thận đậm đà. Tụi tôi thảy đều công nhận là cô đẹp, một cái đẹp sắc và lạnh; nhưng không đứa nào thấy mình “mê” cô, nói gì tới thương hay quyến luyến. Ngoài Ban Cán sự lớp, trong đó tôi vẫn được giao chức “Lớp Phó phụ trách Phong trào, kiêm Trật tự” như hồi lớp chín, gần sáu chục học sinh được chia làm hai tổ chức: Chi Đoàn Thanh niên Cộng sản, bao gồm vài ba học sinh đã “được kết nạp vào Đoàn”, và Chi Hội Thanh niên Học sinh, gồm đám còn lại. Là thành phần năng nổ (năng động và nỏ mồm!) của lớp, trong cái gọi là Chi Hội TNHS ấy tôi cũng được cô Nguyệt giao cho làm Chi Hội trưởng, và đấy chính là khởi điểm của tuổi đôi mươi khi trái tim được trao cho một lý tưởng8. Những bài giảng chính trị lập đi lập lại, những tác phẩm văn học được chọn lựa để đưa vào sách giáo khoa và được dạy dưới cùng một giòng tư tưởng chính trị chính thống… đã thấm dần trong tôi, khiến cho từ những bài văn nghị luận làm trong lớp cho đến những lá đơn “xin gia nhập Đoàn TNCS” đều được tôi viết với tất cả tấm lòng khao khát cống hiến và dựng xây. Oái oăm thay, đó chỉ là một thứ tình yêu đơn phương mà cái-tôi-thơ-ngây lúc ấy không hề chịu hiểu là mình sẽ mãi bị chối từ, hoặc tệ hơn, sẽ bị phụ tình. Khi sinh hoạt hè ở địa phương, đơn xin vào Đoàn TNCS của tôi được phê là, “Tư cách tác phong còn đậm tính tiểu tư sản, cần phấn đấu thêm,” tôi đã lờ mờ cảm thấy, mình không thể nào giống họ, ngay từ một xuất phát điểm đơn giản nhất trong mắt họ, là họ sinh ra và lớn lên trong các con hẻm quanh co tồi tàn ở khu chợ Trương Minh Giảng, trong khi nhà mình ở ngoài mặt tiền (!). Ở trường, với cô giáo Chủ nhiệm dạy môn Chính trị, một lần nữa ba từ “tiểu tư sản” lại được vung lên như một thứ mũ kim cô chụp xuống những đôi mươi trong trắng. Số là, với tỷ lệ 1:6, sức học của các nam sinh trong lớp tôi có vẻ yếu dần, làm ảnh hưởng điểm thi đua của lớp. Cô Nguyệt cho họp Ban Cán sự lớp với Chi Đoàn và Chi Hội thanh niên để bàn về “giải pháp giúp đỡ nam sinh.” Mười một nam sinh được giao cho mười một nữ sinh trong Ban Cán sự lớp và Ban Chấp hành CĐ-CH, thường là những đứa học khá hoặc giỏi, tạo thành những “đôi bạn học tập”. Tôi được giao phụ trách giúp TT-một nam sinh cao gầy, ăn mặc chải chuốt, có nụ cười rất tươi và ánh mắt thì… cực kỳ đằm thắm. Để việc “giúp đỡ” được thuận lợi, cô Nguyệt cho đổi chỗ ngồi để các “đôi bạn học tập” ngồi cạnh nhau. T. học kém, nói chính xác hơn là không siêng học, nhưng chữ viết rất đẹp và bay bướm. Những tựa đề trong vở T. luôn được đề-co cẩn thận bằng loại mực màu cam óng ánh rất lạ, khiến tôi… mê mẩn. Để được giúp đỡ trong học tập, T. thường tới nhà tôi mượn sách vở, đôi khi nán lại tán gẫu khá lâu. Một cái gì đó cứ lớn dần trong tôi. Đạp xe đi ngoài đường, dù khi lang thang một mình hay lúc đang đàn đúm bạn bè, tôi lúc nào cũng như thấp thoáng thấy cái lưng dài và mái tóc bềnh bồng của T. trong đám đông xung quanh. Ở nhà, có lúc tôi ngạc nhiên nhận thấy trong giấy nháp của mình đầy rẫy những từ “Chán”, “Buồn” mà tôi cố thử viết bằng kiểu đề-co của T., cũng như những câu thơ đại loại như, “Trời ơi ngó xuống mà coi/ T. không chịu học cứ đòi…đi chơi…” (!).
We have 291 guests and no members online