Trong ngôi trường rộng lớn, những tình bạn tươi mới nở hoa khiến tôi và công chúa TNgọc Bích năm nào, dù tình cờ vẫn được học chung lớp sáu, không còn thắm thiết như lúc khi xưa ta bé nữa. Tôi nay thấy mình thích bảo bọc chở che hai nàng công chúa khác: Hồng Đào nhà ở tuốt trong Chợ Lớn, và Phạm Thị Hiền, sống ở khu gia binh Trần Nguyên Hãn gần chợ cá Trần Quốc Toản. Học buổi chiều, chúng tôi có vài buổi sáng trong tuần được tới trường học bơi, và đó cũng là những lúc tôi được dịp ngơ ngẩn ngắm “các chị” thướt tha trong sân trường(2). Trông họ thật duyên dáng, thật thiếu nữ, mà cũng thật xa vời biết bao đối với tôi, đứa gái nhỏ thích đội nón kết! Tôi cũng có dịp được trông thấy một cô giáo, không biết sao tôi cứ tin đó là cô, dù trang phục của cô không giống với những cô giáo khác vốn chỉ mặc áo dài tới trường. Vị cô này lúc nào cũng sơ mi-giày tây và cặp da, đi thẳng lưng, chân bước sải, rất nghiêm trang. Tôi không hề được học với cô, chỉ biết cô không giống các cô giáo khác, và tôi hồn nhiên chấp nhận sự không giống ấy, tự nhiên như tôi đã từng chấp nhận loài hoa lạ lần đầu tiên được thấy trong sân trường-loài hoa là hoa mà là lá, những chiếc lá với nửa trên màu đỏ đậm, chỉ thành hoa mỗi dịp tiết trời se lạnh độ năm tàn - hoa trạng nguyên. Một vài năm sau năm 75, tôi nghe nói cô đã đi vượt biên với một chị học lớp 12. Rồi vài năm sau nữa lại có tin cô đã sang Thái Lan để giải phẫu…
We have 287 guests and no members online