• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Article Index

Cuối hè 1976, chuẩn bị vào năm lớp 9, trường chúng tôi, cùng nhiều trường trung học Ckhác trong thành phố, phải tập trung nhiều ngày trong tuần ở sân vận động Thống Nhất để tập luyện nghi thức cho ngày 2/9. Với nhiệm vụ xếp hình - ngồi trên khán đài cầm những tấm bìa có vẽ màu giơ lên để ghép lại thành những hình ảnh, biểu ngữ được định trước-trong khi những trường khác đứng trong sân thao tác đồng diễn, nhóm bạn ma quỷ của tôi (gồm có Hồng Đào, Kim Oanh, Huế Xuân) tha hồ chấm điểm… các nam sinh bên dưới. Chấm, rồi chọn, rồi… theo dõi người ta ra bãi đậu xe… để hôm sau… chờ ở ngã tư ngay trước khi tới bãi đậu xe, đi theo người ta vào bãi giữ xe, nấn ná chờ người ta vừa đi khỏi là nhanh tay kẹp ngay vào ghi-đông những mẩu giấy chọc ghẹo vui vui. Những buổi học năm lớp chín do vậy tràn ngập những tờ giấy nháp để… bói tên-xem hai cái tên nào hạp nhau nhất, có khả năng bền lâu với nhau nhất (?); hay những mẩu giấy với những câu mật mã kiểu như “cờ lờ ờ tờ nhờ cờ lờ quờ” hay là “cờ rờ ờ tờ nhờ cờ rờ quờ” (giải mã: “ca-lô ơi ta nhớ ca-lô quá”, “ca-rô ơi ta nhớ ca-rô quá”: ca-lô là bí danh được đặt cho chàng trai hay đội nón ca-lô, còn ca-rô là bí danh của anh chàng mặc áo carreaux trong buổi chấm điểm đầu tiên!). Lúc đó phòng học lớp 95 của tôi khá đặc biệt. Nó nằm ở cuối dãy hành lang đường Bà Huyện Thanh Quan, góc Điện Biên Phủ (Phan Thanh Giản cũ) và không có cửa ra vào riêng, muốn vào lớp phải đi xuyên qua lớp 94 nằm phía ngoài. (Thế mới khốn khổ cho con dân 95 nào lỡ đi học trễ, khi giáo viên lớp bên ngoài đã vào lớp!). Thực ra thì nó cũng có cửa riêng, nhưng đôi cánh cửa này-không hiểu vì lý do gì-đã được đóng chặn lại, không sử dụng. Biết bao lời đồn đại về những gì ở phía sau đôi cánh cửa đó. Nào là đó là phòng nội trú của trường Áo Tím năm xưa, những nữ sinh ở trong đó đã bị phát hiện mang… chuối vào phòng để chơi với nhau (?!) nên nhà trường cho đóng luôn căn phòng đó để răn đe. Nào là vào năm một ngàn chín trăm hồi đó có một nữ sinh Gia Long lỡ yêu… ông thầy đẹp trai của mình, khi biết thầy đã có gia đình, và quan trọng hơn là khi những bài thơ tình gửi đi không hề được đáp lại, nàng đã tìm tới buồng cầu thang khuất nẻo này để treo cổ tự vẫn v…v… và v… v…

Cuối năm học đó, trong một đêm lửa trại tổ chức tại trường, những đứa sư phụ của ma quỷ nào đó đã…nạy tấm ván đóng chặt đôi cánh cửa ấy ra, để rồi vừa xô nhau tháo chạy vừa la hét bằng thứ âm thanh đinh tai nhức óc đặc trưng của giới tính… Cái đứa tôi- đứa con- gái-hay-ra-vẻ-thằng, cũng chỉ kịp thấy một vòng dây đen bỏ lửng lơ cao bên trên, rồi cũng… chả bao giờ dám héo lánh tới đó lần nữa, nên cũng không sao xác quyết được quả đó là một đoạn dây thòng lọng, hay chỉ là… mạng nhện lâu ngày. Để rồi mãi nhiều năm sau này, mỗi khi tâm không được bình an, trí ngập những hoang mang bất ổn, thế nào những dãy hành lang hẹp, đôi chỗ mờ tối, của ngôi trường xưa cùng gian buồng cầu thang với đoạn dây treo lơ lửng ấy sẽ lại về trong những giấc mơ của tôi… Cũng năm học này, chỗ sân trường mà lớp tôi hay đứng xếp hàng trước khi vào lớp có một cây tràm bông vàng khá đặc biệt. Cây không cao lớn lắm, chỉ nhỉnh hơn đầu người chừng một sải tay, nhưng cành lá lòa xòa phủ xuống chiếc ghế đá kê dưới gốc cây, tạo thành một chiếc hang lá rất riêng tư và vô cùng thơ mộng. Chúng tôi hay hẹn nhau đi học sớm để giành trước chiếc ghế ấy, rồi cả lũ 5, 6 đứa chui vào trong ấy, giở những cóc, xoài, mận, ổi ra vừa ăn, vừa cười giỡn, chọc ghẹo, cấu nhéo, la hét… om xòm. Thi thoảng có những giờ ra chơi, có khi vì những cơn đau bụng theo trăng, có khi vì những nỗi buồn vơ vẩn “tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn” khiến tôi không muốn xuống với chúng bạn mà chỉ đứng trên hành lang nhìn xuống. Chiếc hang lá với thấp thoáng đôi bóng áo trắng quyến luyến bên trong không khỏi khiến hồn tôi mới lớn ngập tràn những mộng mơ xao động…

We have 295 guests and no members online