Cái gì đó tiếp tục lớn dần, gần như choán trọn tâm trí của tôi dù tôi vẫn biết nó không bao giờ đi tới đâu. T. thường kể với tôi về người bạn gái đã sang Canada, họ vẫn còn liên lạc và T. vẫn đang nuôi hy vọng xuất cảnh gặp người ấy. Nhìn quanh, tôi cảm thấy hình như không chỉ có tôi đang có cái gì đó trong mình. Thanh Trúc xinh đẹp và dịu dàng hẳn, PHương trở nên hay bất chợt cười to, trong khi đó trong lớp bắt đầu râm ran lời đồn “Hôm qua đôi bạn học tập Th.Thủy và TK đi xi-nê với nhau.” TTh là Cán sự Toán, trắng trẻo xinh xắn, hay cười nói liến thoắng bằng thứ giọng Bắc nhanh và giòn nghe như tiếng những viên bi thủy tinh chạm vào nhau. TK thì mắt đen mày rậm, con trai mà da mặt lúc nào cũng ửng hồng, giọng nói nhỏ nhẹ còn mang âm sắc Huế. Không thân với TTh, cũng ít nói chuyện với TK, khi nghe tin đồn ấy thoạt tiên tôi cũng bất ngờ (chẳng gì thì cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được nghe thấy chuyện hẹn hò với “người thật, việc thật” như vậy mà!) nhưng thực sự tôi không thấy “đó có thể là vấn đề.” Cho nên khi được cô Nguyệt thông báo sẽ họp lớp về hiện tượng “quan hệ tình cảm ủy mị tiểu tư sản” trong lớp (?!) tôi không khỏi sốc, và có ý nôn nóng chờ nghe. Hôm đó, trong giờ sinh hoạt lớp, đứng trên bục giảng, cô Nguyệt nói rất nhiều về chủ đề này. Cả lớp cúi đầu im lặng nghe. Tôi không biết TK đang ra sao ở dãy bàn cuối lớp, nhưng tôi thấy TTh đang gục đầu xuống bàn, mái tóc đen dài sóng xõa trên đôi vai run run. Những từ “ủy mị tiểu tư sản” được nhắc đi nhắc lại khiến tôi nhớ lúc học về dòng văn học lãng mạn trước 1945, khi cô Hương dạy Văn ngâm nga “Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh/ Một vì sao trơ trọi giữa trời xa…” và hùng hồn giải thích tính chất “ủy mị tiểu tư sản” của bài thơ và nhà thơ… thì ở dưới cả đám học trò chúng tôi hối hả… ghi lại những câu trích, mà lòng không khỏi phân vân, sao bị chỉ trích nặng nề quá, những vần thơ tuyệt diệu này?! Tôi biết mình phải làm gì đó, nói gì đó, cho bạn, hay đúng hơn là cho chính tôi, cho những đôi mươi đáng thương này… Tôi giơ tay xin phép phát biểu. “Thưa cô, em không nghĩ rằng tình cảm nam nữ là ủy mị hay tiểu tư sản…” Đôi mắt đẹp sắc lẻm của cô quắc lên, “Nói thế là không có lập trường giai cấp…” Tôi thấy giọng mình vang lên cứng cỏi, “Thưa cô, giai cấp nào cũng phải có trái tim và phải biết yêu thương.” Giọng cô Nguyệt vốn ngày thường đã rất đanh thép trong các bài giảng của môn Chính trị, hôm nay lại càng thêm sắc lạnh, “Em nói đúng; nhưng trái tim và tình yêu của giai cấp vô sản phải thuộc về tình yêu cho Đảng cộng sản, chứ không phải thuộc về những mối quan hệ nam nữ bất chính.” Bắt đầu run lên vì giận, nắm chặt hai bàn tay, tôi lớn tiếng, “Thế nào là quan hệ nam nữ bất chính, thưa cô? Hai bạn TTh và TK có làm gì sai?” T. nhét một mẩu giấy vào tay tôi. Nét chữ nguệch ngoạc của P. một người trong bộ ba tam sên của T.: “Mặc chó sủa đoàn lữ hành cứ tiến!”, cùng hình vẽ phác họa người đi tay cầm gậy và một con chó đang ngoác miệng. Vẫn ở tư thế đứng đối thoại với giáo viên chủ nhiệm, tôi vói cây bút, tháu nhanh: “Nếu chó sủa nhức đầu quá thì phải đập cho nó im để mà tiến chứ!” rồi đẩy qua chỗ T… để chuyển đi. Đoạn kết buổi họp lớp ấy tôi không còn nhớ chính xác, hình như có cảnh cô Ng. đập bàn, quát bảo tôi ngồi xuống. Nhưng một điều nhớ mãi khiến tim tôi se lại mỗi khi nghĩ đến là, sau buổi họp ấy TTh không bao giờ tới lớp nữa, và đôi mắt sậm đen của TK cũng dường như trở nên sâu hơn trong suốt mấy năm còn lại ở ngôi trường con gái này.
We have 288 guests and no members online