Cả bọn cùng nhìn theo. Một nhóm 5-6 tên con trai, rõ ràng là đang…khớp-vì những bước chân trông như đang quấn lấy nhau (?!)- cùng bước đến chiếc trống trường ở chậu cây trạng nguyên ngay đầu sân trong thì dừng lại, nhìn quanh. Một lát sau, có thêm nhiều nhóm nam sinh khác nữa cũng vừa tới, tất cả đều đứng túm tụm quanh đó. Tiếng cười nói lao xao ở hành lang lầu một ngay phía trên chỗ họ đang đứng khiến tôi chú ý nhìn lên. Đó là dãy lớp mười một. Vài nhóm nữ sinh đứng dọc theo hành lang ấy đang cúi xuống quan sát, chỉ trỏ, (và hẳn là) bình luận về các nam sinh bên dưới. Thốt nhiên tôi cảm thấy má mình như đang nóng lên, mặc dù tôi có thể yên tâm đoan chắc là không đứa nào trong đám quỷ sứ đứng trước mặt tôi nhận thấy, đơn giản vì làn da sạm nắng do một mùa hè bán thuốc lá dạo ở bến xe đò… Đến khi có tiếng loa cô Ánh “Cắc kè bông” cất lên, “Học sinh các em hãy xếp hàng theo lớp, chuẩn bị chào cờ. Riêng nam sinh tạm thời tập trung nơi góc sân trường dọc hành lang đường Ngô Thời Nhiệm;” rồi các nhóm nam sinh nối tiếp nhau đi dọc con đường chính đến chỗ cô Ánh vừa nói thì cái nóng mà tôi đã cảm thấy trên má mình giờ đây như đang òa ra trên khắp sân trường. Những tiếng rì rầm, lao xao trong các hàng nữ sinh đôi khi biến thành một tràng cười như ong vỡ, chắc hẳn do một câu nói tiếu ngạo nào đó. Tôi ngạc nhiên tự hỏi, sao tụi nó có thể bước đi…mà không vấp té chứ khi xung quanh toàn là…yêu nữ như thế này? Bật ý kiến đó ra thành lời, tôi liền được Quế Hương giải đáp théc méc: “Biết đâu được mày, chưa biết ai té trước ai à nhe!” Không biết trả lời sao, tôi lặng thinh, đứng chờ thực hiện những hiệu lệnh của cô Tổng Giám thị để lên lầu nhận lớp. ãy lớp mười năm nay được nhà trường bố trí ở hành lang góc đường Điện Biên Phủ (Phan Thanh Giản cũ) với Trương Định (Đoàn Thị Điểm). Lớp Bê một của tôi nằm gần trong góc. Vừa bước tới tôi đã đọc thấy trên cánh cửa lớp dòng chữ phấn trắng “95 làm một Điện Biên…” Với lối viết như thế này, câu tán tụng của nhà thơ cộng sản đã trở thành một kiểu vênh váo rất học trò, khi 95 của tôi luôn là một trong những lớp đứng đầu trong bảng sắp hạng của nhà trường về mọi mặt, từ học hành, kỷ luật, đến văn nghệ-báo chí và cả…nghịch phá. Năm học ấy các lớp mười được chia thành 3 khối chính dựa trên điểm thi chuyển cấp-ban A là Văn Sử Địa, ban B-Toán Lý, ban C-Sinh Hóa. Kiểu chia và gọi tên này chỉ tồn tại được một năm, sang năm sau chỉ có A, C, và D - không hiểu sao lại không còn ban B nữa. Chúng tôi tự giải thích với nhau, vì B gợi nhớ tới… bò, mà bò thì hay bị cho là… ngu, cho nên người ta kiêng (!) Bè lũ 95 của tôi tan tác- tôi Xê 1 trong khi Hồng Đào vô Xê 5, Kim Oanh Dê 3, Huế Xuân Dê 6. Lớp Mười Bê một (10B1) như vậy hứng lấy khoảng hơn mười đứa 95, trong đó tôi có thể nhận ra nét-chữ-tay-trái của Thúy Phượng nơi dòng thơ ngạo nghễ ghi ngay cửa lớp khi nãy. Mười một nam sinh ngồi sẵn ở cuối lớp, trông lẻ loi ngơ ngác…đến tội (?!). Giáo viên chủ nhiệm năm nay là cô Nguyệt, dạy môn Chính trị, nói giọng nửa Trung nửa Bắc, một giọng nói rất đặc trưng mà cho tới lúc đó chúng tôi mới lần đầu được học với (trong suốt hai năm học sau 75 chúng tôi vẫn còn được học với các thầy cô Gia Long, ở tất cả các môn).
We have 288 guests and no members online