• slide1
  • slide2
  • slide3
  • slide4
  • slide5
  • slide6
  • xn2015
  • xn2016

Mây Hiền & Thu Thủy

Ta đi tìm tự do, không một lời từ giã

Ta mong ngày gặp lại , để nói lời cám ơn
Cuộc đời muôn vạn nẻo,ta thường hay ao ước
được có em bên cạnh, đi chung một đoạn đường
Đêm khuya em còn thức chép bài trong tập vở
như lời em đã hứa với người bạn em thương
Nhiều lần em tự hỏi, giờ bạn mình nơi mô, nhưng rồi em vẩn viết
lỡ khi chuyện chẳng thành bạn vẫn còn có được những gì bạn đang thiếu
Những khi vào đến lớp em lòng buồn nhớ bạn, nhưng em vẫn cầu mong
cho thuyền xuôi gió thuận trôi về miền đất hứa
đưa bạn đến bến bờ sống đời người tự do
Lần vượt biên lần đó chỉ là cuộc gạt lừa
Kiềng vàng đôi xuyến quý ngọc hiếm đầy một mâm kẻ gian tham lấy sạch
Mẹ cha rướm nước mắt
"Bao năm ròng dành dụm đổ bao nhiêu công sức nước mắt, giọt bồ hôi
Có được món quà này mẹ cha dành cho con làm chút của hồi môn ngày con thành gia thất.
Giờ mẹ đành phải bán cho con có cơ hôi thoát ra cuộc sống này Bây giờ thật trắng tay!
Cầu mong Trời nhìn lại cho con cơ hội khác"
Ba tuần trong xóm biển chỉ thấy toàn thuyền ma và lòng người gian ác
Ta về lại trường cũ tràn ngập nỗi lo âu,
niềm tin nơi con người vơi đi hơn một nửa,
thấy cuộc đời phía trươc tối tăm và mịt mù.
Đặt bước chân vào lớp ta tìm lại
thấy ngay nụ cười mừng rỡ ấy em thường tặng cho ta
Em nói bồ ngồi xuống người còn của vẫn còn
Em mở cặp táp mình mang ra chồng sách vở đã cất giữ hộ ta,

em chép sao đầy đủ không thiếu một bài nào!
Đã vậy em còn rủ, chiều nay đến nhà tui mình sẽ chỉ cho bồ những điều mình đã biết...
Bồ nhớ ráng đến nghen, không phiền hà gì hết
tui thương bồ nhiếu lắm như chị em trong nhà
Ta lặng người xúc động qua một cuôc bể dâu, trời vẫn dành cho mình người bạn quý như em.

Lê Thu Thủy

war1

Vào lớp 10 bạn bè lại đổi thay một lần nữa. Cô bạn mới Thu Thủy ở gần nhà ngày nào cũng đạp xe bên cạnh cho đến lúc về tới nhà Thủy mới chia tay, còn Hiến thì đạp thêm một quãng ngắn nữa thì tới nhà. Thủy da trắng như tuyết hơn Hiến một tuổi ngày nào cũng huyên thuyên kể đủ thứ chuyện. Thủy kể chuyện là Ba Thủy gặp Mẹ Thủy làm ruộng mà vẫn đẹp và trắng, thế là ông ‘falls in love’ và quyết định lấy Mẹ Thủy mặc dù người ta nói gia đình Mẹ Thủy có gene không tốt. Anh Tùng và Đàn lúc đó đạp xích lô chắc là để che mắt công an trong lúc tìm đường vượt biên. Một hôm Thủy hớt hơ hớt hãi nói là Đàn tối hôm qua về nhà chân tay run lầy bẩy vì gặp ma ở gần bệnh viên. Có một cô mặc đồ trắng vẫy xích lô. Anh chàng nhận lời nhưng quay qua quay lại thì cô áo trắng trên xích lô biến mất. Thế là anh chàng chạy véo về nhà khỏi đạp luôn hôm đó. Cứ thế hết chuyện này tới chuyện nọ và hai đứa trở nên gần gũi theo thời gian.

Rồi Hiến đến nhà Thủy, Thủy kéo tay Hiến vào nhà, hai đứa ngồi dưới đất bên cạnh Thảo, em gái của Thủy. Gia đình Thủy chỉ có hai người con gái mà em Thảo bị tật từ lúc mới sinh ra đời. Người ta thì lớn lên với chuyện ngàn lẻ môt đêm, Bạch Tuyết và bảy chú lùn, A la đanh và cây đèn thần và nhiều chuyện thần tiên khác trong sách vở. Thủy thì chỉ kể chuyện thần tiên là bà tiên sắp sửa giúp cho em Thào biết đi. Là người chị gái duy nhất của Thảo, dĩ nhiên là Thủy phải phụ Mẹ rất nhiều trong việc chăm sóc em Thảo. Thủy không bao giờ than thở một lời là phải chăm sóc em cực nhọc. Ngồi trườc mặt Thảo, Thủy huyên thuyên kể chuyện về em Thảo. Chỉ cần nhìn em Thảo thôi là biết em được yêu thương chăm sóc đầy đủ. Hai chân và một tay bị liệt mà bằp thịt vẫn nở nang là đủ biết là gia đình Thủy bỏ ra nhiều tiền và thì gìờ cho Thảo đi Bác Sĩ và tập vật lý trị liệu. Thảo được ăn uống đầy đủ và Thủy thì dáng nhỏ nhắn nên nhìn Thủy thấy còn nhỏ hơn em Thảo một tí. Có lần Thủy long trọng tuyên bố: ‘Ba sắp sửa đưa em Thảo đi Bác Sĩ hy vọng là Bác Sĩ sẽ chữa cho em đi được.’ Cuối cùng ước mơ cũng chỉ là mơ ước, em không bao giờ đi được như Thủy hằng mơ thấy mỗi đêm.

Anh Tùng, Đàn và Kiệm đều lần lượt đi vượt biên. Nhà chỉ còn lại Ba Mẹ Thủy và hai chị em. Rồi tới phiên Thủy ra đi. Trước khi đi Thủy đưa hết mấy quyển vở nhờ chép bài dùm. Thủy đã đặt hết lòng tin vào Hiến mới dám nói như vậy với Hiến. Ba Mẹ Thủy mà biết được chắc là Thủy bị ăn đón rồi. Mỗi tối chép bài dùm mà không biết Thủy ở đâu. Ba Mẹ Thủy cho Thủy vuợt biên hai lần không thành công. Gặp lại Thủy Hiến thấy mừng rờ lắm nhưng Hiến tự nghĩ mình sao ích kỷ quá, lẽ ra mình phải cầu mong cho bạn đi thành công không trở lại mới phải. Thế là Hiến được cái job kế tiếp là giảng lại những bài trong lúc Thủy vắng mặt. Thủy kể chuyện vuợt biên lộn xộn Hiến không nhớ rõ chỉ thấy Thủy sợ mà Thủy sợ làm mất hết tiền của gia đình nữa. Thủy rơm rớm nước mắt lúc kể chuyện vượt biên. Thế là Ba Thủy quyết định cho Thủy đi chung với Mẹ Thủy. Lần đó Thủy đi với Mẹ thì tới ngay và Thủy vĩnh viễn rới bỏ Việt nam từ ngày đó.

Internet phát triển mạnh mẽ và Hiến nhận được lá thư thật dài của Thủy. Bây giờ đọc kỹ lại lá thư đó mới thấy Thủy vui mừng báo tin là em Thảo bây giờ ở Mỹ và được chăm sóc 24 tiếng mỗi ngày. Nhận được hình của em Thảo mới hiểu đưọc tại sao Thủy vui mừng, em trông rất khỏe mạnh và được chăm sóc đầy đủ. Em Thảo không đi được như Thủy hằng mơ ước nhưng em đã vào được thế giới thàn tiên trên trái đất này cho những người như em. Thủy nhắc lại ánh mắt vui mừng của Hiến lúc gặp lại Thủy, nhưng Hiến không thấy cảm giác đó sống lại trong ký ức. Có lẽ vì lâu ngày quá mà cũng có lẽ vì Hiến bị bệnh mà không biết nên thấy mệt mỏi và không nhớ lại chuyện ngày xưa nữa. Thủy vẫn như xưa, lá thư kể đủ mọi thứ chuyện. Ba Thủy đã mất năm 1994. Thủy kể chuyện về Mẹ Thủy, Anh Tùng, Đàn, Kiệm không thiếu một ai. Rồi Hiến ngã bệnh vào nhà thương và tài chánh lúc đó cũng đã ổn định. Trong thới gian nghỉ ngơi dưỡng bệnh, Hiến có nhiều thì giờ để ‘sort out my life’. Thủy thì vẫn kiên nhẫn nhắc lại chuyện ngày xưa khi có dịp. Cuối cùng thì Hiến nhớ lại và nhận ra Thủy là cô bạn rất thân. Một điều đơn giản mà phải gần 40 năm Hiến mới nhận ra. Lúc đó Hiến lấy là thư đầu tiên ra đọc mới thấy từng chữ Thủy viết là chứa chan tình cảm mà Thủy đã dành cho Hiến. Cám ơn Thủy đã giúp Hiến sống lại tuổi thần tiên lúc hai đứa còn chạy chơi trong sân trường và Hiến sẽ hỏi Thủy ‘Có muốn giảng bài nữa không?’ Hiến nhận ra Hiến không những là bạn rất thân của Thủy mà còn là ngưới chị em gái mà Thủy muốn nhờ gỉải đáp cho những thắc mắc trong trái tim của Thủy. Lần này Hiến suy nghĩ thật kỹ và cho một đáp án mà Thủy công nhận là ‘good advice’. Sống cách nhau một đại dương bao la, Thủy và Hiến biết rằng bên kia bờ đại dương có một ngưới bạn rất chân thành yêu qúy mình. Cầu xin cho Thủy khỏe mạnh và vững vàng để lo cho người Mẹ già đáng kính và người em gái không may mắn của mình.

 

Mây Hiền

Download pdf

We have 150 guests and no members online